Cựu chiến binh

Tiểu học Tân Phú

Ninh Bình07/05/2026Trường THPT Chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người hi sinh rất nhiều cho quê hương, đất nước, thì không ai có thể sánh bằng được với những cựu chiến binh , các chú bộ đội , hay thậm chí là những người đã ngã thân mình xuống vì tự do , độc lập của nước ta . Qua đó , những mầm non tương lai chúng em có trách nhiệm phải xây dựng và phát triển đất nước , nhưng nếu chúng em muốn làm điều đó , thì cần phải biết những nổi khổ mà người xưa đã trải qua . Vì thế , chúng em đã rất háo hức khi biết được mình sẽ đến nghe một cựu chiến binh kể về những câu nhuyện xưa . Ông có tên là Lê Thanh Tài , sinh năm 1953 . Ông đi bộ đội năm 1971 và ra quân ngày 30/10/1980.Học lái xe , đầu năm 1972 ông ra trường , sau khi ra trường , ông đi bộ đội lái xe ở Trường Sơn, vận chuyển đồ đạc , chở quân chiến đấu , dọc biên giới Việt Nam , Lào . Gọi là đông Trường Sơn và tây Trường Sơn , tây Trường sơn là biên giới Lào , đông Trường Sơn là biên giới Việt Nam.

người xưa có câu :Trường Sơn đông nắng tây mưa Ai chưa đến đó như chưa hiểu mình. Khi làm nhiệm vụ , bộ đội khá gian khổ , đối mặt với một công việc nguy hiểm của của cuộc săn lùng máy bay người Mỹ . Khi ông chạy xe , những con đường đá , đường đất khiến ông vô cùng khó khăn . Trời rất nóng , ông chảy mồ hôi đầm đìa,vô lăng khá nặng , nếu không cầm chắc có thể bị gãy tay ,không dám chạy có đèn vì địch ngay trên đầu , chỉ dám để đèn hầm , nếu sơ ý sẽ bị địch bắt , thả bom . Lúc đi học , nhà trường phân bố , trốn lẫn trong nhà dân để dạy học , học sinh phải đội mũ rơm , có túi y tế , đắp đất sau lưng để phòng đạn , bom . Hơn 9 năm lái xe, 51 tuổi Đảng , lập gia đình năm 1978 , gia đình có 8 người , có 4 người tham gia bộ đội , ông có 13 năm làm giám đốc tín dụng Đồng Xoài , 7 năm làm chủ tịch hội đồng quản trị tín dụng Đồng Xoài , tổng cộng là 20 năm . Qua lời ông kể , động lực khiến ông đi bộ đội là vì ông cảm thấy tự nhiên đất nước mình đang yên bình mà địch đến giết hại cha mẹ , anh chị em mình nên đó chính là động lực khiến ông bảo vệ quê hương , đất nước . Trong lúc nghe tin chiến thắng , ông rất vui , cảm động vì quê hương , đất nước đã không còn kẻ thù , không còn chết chóc , ông khóc trong mừng rỡ . Nghe đến đây , chúng em cảm thấy vô cùng xúc động và vui mừng . Cuối cùng , chúng em chào tạm biệt ông , ra về trong tiếc nuối . Đây là những kỉ niệm sẽ giúp chúng em có sự cố gắng hơn từ bây giờ cho đến mãi sau này trên con đường phát triển và xây dựng đất nước trong tương lai Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn