Bài viết

Tiểu học Tân Phú C (10)

Mỗi vùng đất đều có những câu chuyện lịch sử đáng nhớ. Những câu chuyện ấy giúp chúng ta hiểu hơn về quá khứ và thêm yêu quê hương của mình. Ở tỉnh Bình Phước – nơi em đang sinh sống – có một địa điểm lịch sử rất ý nghĩa là Tượng đài Chiến thắng Đồng Xoài. Nơi đây được xây dựng để ghi nhớ những chiến công và sự hy sinh anh dũng của quân và dân ta trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Đồng Nai14/04/2026Bùi Thị Hồng Thái (Đoàn phường Bình Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân dịp kỉ niệm ngày 22/12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đến tham quan tượng đài để tìm hiểu thêm về lịch sử quê hương. Khi chiếc xe chở chúng em dừng lại, em ngẩng đầu nhìn lên công trình cao lớn nổi bật giữa bầu trời xanh của Đồng Xoài. Không gian nơi đây rất trang nghiêm và yên tĩnh. Chúng em xếp hàng ngay ngắn dưới chân tượng đài và lắng nghe thầy cô giới thiệu về ý nghĩa lịch sử của nơi này. Trong lòng em bỗng dâng lên cảm giác vừa tự hào vừa xúc động khi nghĩ về những người chiến sĩ đã từng chiến đấu và hy sinh trên mảnh đất quê hương mình.

Thầy cô cho chúng em biết tượng đài được xây dựng để tưởng nhớ Trận Đồng Xoài – một trận đánh lớn diễn ra vào ngày 9 và 10 tháng 6 năm 1965 trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Trong trận chiến ác liệt ấy, quân và dân ta đã chiến đấu vô cùng dũng cảm. Quân ta đã loại khỏi vòng chiến đấu hơn 600 quân địch và bắn rơi 7 máy bay trực thăng của địch. Chiến thắng này đã góp phần làm cho tinh thần chiến đấu của quân và dân ta thêm mạnh mẽ.

Trong lúc tham quan, cô tổng phụ trách đội giới thiệu với chúng em một vị khách đặc biệt. Đó là một bác cựu chiến binh từng tham gia trận chiến năm ấy. Bác bước đến chậm rãi. Dáng người bác hơi gầy nhưng vẫn rất vững vàng. Mái tóc của bác đã bạc gần hết. Khuôn mặt bác có nhiều nếp nhăn vì năm tháng nhưng ánh mắt vẫn rất hiền hậu. Trên ngực áo bác lấp lánh những tấm huân chương. Nhìn bác, em cảm thấy vô cùng kính trọng.

Bác mỉm cười hiền từ rồi bắt đầu kể cho chúng em nghe về những ngày tháng chiến đấu năm xưa. Giọng bác trầm ấm và chậm rãi. Bác nói rằng khi trận chiến diễn ra, bác mới ngoài hai mươi tuổi. Khi đó nơi đây là một chiến trường rất ác liệt. Bom đạn nổ khắp nơi, khói lửa bao trùm cả vùng đất. Các chiến sĩ phải ẩn mình trong hầm và công sự để chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của quê hương.

Bác kể có những đêm các chiến sĩ gần như không ngủ. Mọi người thay nhau canh gác và chiến đấu. Dù rất mệt nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng. Có lần đơn vị của bác phải băng qua một cánh rừng trong đêm tối để tiếp viện cho đồng đội. Con đường rất khó đi và luôn có nguy hiểm rình rập, nhưng không ai chùn bước.

Bác tiếp tục kể rằng trong những ngày chiến đấu ác liệt ấy, nhiều chiến sĩ đã bị thương. Có lần một người đồng đội của bác bị trúng đạn và ngã xuống. Các chiến sĩ vội đưa anh vào nơi an toàn để băng bó. Dù bị thương, anh vẫn cố gắng nói với mọi người rằng:
“Các anh đừng lo cho tôi, hãy tiếp tục chiến đấu.”

Khi nhắc đến những người đã hy sinh, giọng bác chậm lại. Bác nói rằng để giành được chiến thắng trong trận Đồng Xoài năm ấy, 134 chiến sĩ của ta đã anh dũng hy sinh và nhiều người khác bị thương. Nhiều người lính còn rất trẻ, mới mười tám, đôi mươi tuổi. Khi kể đến đây, bác lặng đi một lúc rồi nhìn về phía Tượng đài Chiến thắng Đồng Xoài. Ánh mắt bác trầm ngâm như đang nhớ về những người đồng đội năm xưa. Chúng em đứng lặng im lắng nghe câu chuyện của bác. Trong lòng em dâng lên niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc. Trước khi chia tay, bác nhẹ nhàng nói với chúng em: “Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều rất may mắn. Hãy cố gắng học tập thật tốt để sau này xây dựng đất nước.”

Lời dặn giản dị của bác khiến em suy nghĩ rất nhiều. Nhìn mái tóc bạc và gương mặt hiền hậu của bác, em hiểu rằng để có cuộc sống bình yên hôm nay, các chiến sĩ đã phải trải qua rất nhiều gian khổ và hy sinh.

Kết thúc chuyến tham quan, em vẫn đứng nhìn Tượng đài Chiến thắng Đồng Xoài giữa khoảng trời rộng lớn. Trong lòng em dâng lên niềm tự hào về quê hương Bình Phước. Em thầm cảm ơn bác cựu chiến binh đã dành thời gian kể cho chúng em nghe những câu chuyện quý giá về quá khứ. Những câu chuyện ấy giúp em hiểu hơn về lịch sử và càng thêm biết ơn những người lính đã bảo vệ đất nước. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, ngoan ngoãn và tìm hiểu thêm về lịch sử quê hương. Đó chính là cách em thể hiện lòng biết ơn và tình yêu đối với lịch sử của quê hương và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn