Khác

Tiểu học Tân Phú C (7)

Di tích mộ 3.000 người ở Bình Long, tỉnh Đồng Nai, là một nơi rất đặc biệt và trang nghiêm. Đây là nơi chôn cất hơn ba nghìn người dân và chiến sĩ đã hi sinh trong chiến tranh năm 1972. Khi nghe con số “3.000 người”, em cảm thấy vô cùng bàng hoàng và thương xót. Em hiểu rằng để có được cuộc sống yên bình hôm nay, ông cha ta đã phải trả giá bằng rất nhiều máu và nước mắt.

Đồng Nai14/04/2026Nguyễn Thị Quỳnh Nhi (Đoàn phường Bình Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi bước vào khu di tích, em tưởng tượng thấy con đường lát gạch sạch sẽ, hai bên là hàng cây xanh mát. Không khí ở đây yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió thổi và tiếng lá cây xào xạc. Ở giữa khuôn viên là tượng đài cao, vững chãi như một người lính đang đứng canh cho giấc ngủ của các anh hùng và đồng bào. Nhìn lên tượng đài, em thấy lòng mình chợt lặng đi, vừa tự hào vừa xúc động.

Phía dưới tượng đài là khu mộ tập thể. Ngôi mộ rất dài, được xây bằng đá và trên phủ một màu cỏ xanh. Em nghĩ những bông cỏ xanh ấy giống như những linh hồn đang nằm yên nghỉ, được đất mẹ ôm ấp, chở che. Tuy không có tên từng người trên bia mộ, nhưng trong lòng em, ai cũng xứng đáng được trân trọng và ghi nhớ. Các bác, các cô, các chú… dù không quen biết em, nhưng đã hi sinh để bảo vệ quê hương cho chúng em được đến trường, được vui chơi.

Đứng trước ngôi mộ lớn, em tưởng tượng về những ngày tháng chiến tranh ác liệt. Bom rơi, đạn nổ, nhà cửa bị phá hủy, nhiều gia đình ly tán. Có những em nhỏ bằng tuổi em lúc đó đã mất cha, mất mẹ, thậm chí mất cả gia đình. Nghĩ đến đó, em thấy chiến tranh thật tàn khốc và đáng sợ. Em càng biết ơn hơn những người đã ngã xuống để chiến tranh kết thúc, để đất nước được hòa bình như hôm nay.

Mộ 3.000 người ở Bình Long không chỉ là một nơi để tưởng niệm, mà còn là bài học sống động về lịch sử cho thế hệ chúng em. Nhờ có những nơi như vậy, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Em sẽ luôn cố gắng giữ gìn, bảo vệ và yêu thương mọi người xung quanh, để không bao giờ còn có những nỗi đau như trong chiến tranh nữa.

Ngày nay, trên thế giới vẫn còn nhiều nơi có chiến tranh và xung đột, trong đó có cả các nước ở khu vực Trung Đông. Em xem tivi, nghe người lớn nói, thấy bao nhiêu người dân phải chạy trốn bom đạn, nhiều em nhỏ không được đến trường, rất giống những gì đã từng xảy ra ở Bình Long ngày xưa. Em cảm thấy rất buồn và thương cho họ. Em chỉ mong các nước sớm ngừng bắn, cùng nhau nói chuyện để tìm cách giải quyết, để mọi người được sống trong hòa bình, trẻ em được cắp sách đến trường, không còn sợ hãi vì chiến tranh. Nhìn lại di tích mộ 3.000 người, em càng hiểu rằng hòa bình thật quý giá và em luôn ước mong chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiểu học Tân Phú C (7) | Câu chuyện thời hoa lửa