Tiểu học Tân Thiện (4)
Vào một buổi sáng chủ nhật, đẹp trời, trường em được thầy cô đưa đi tham quan Tượng đài Chiến thắng Đồng Xoài. Đây là lần đầu tiên chúng em được đến nơi này nên ai cũng háo hức.
Tượng đài đứng sừng sững ngay bên quốc lộ 14, giữa trung tâm phường Bình Phước, tỉnh Đồng Nai.
Ba người chiến sĩ trẻ trong bức tượng đều hướng ánh mắt về phía trước, gương mặt kiên cường, đầu ngẩng cao, đầy quyết tâm. Chúng em đứng lặng nhìn thật lâu. Em cảm thấy như những người chiến sĩ ấy đang kể cho mình nghe câu chuyện của một thời xa xưa mà chúng em được nghe, được học qua sách vở.
Di tích Chiến thắng Đồng Xoài được xây dựng năm 2005 với tổng diện tích 16.932,88m2 gồm các hạng mục công trình: Tượng đài chiến thắng, tranh phù điêu, nhà trưng bày lưu niệm, hệ thống cây xanh, đài phun nước…Một phần lịch sử hào hùng của Chiến dịch Phước Long – Đồng Xoài đã được tái hiện ở tượng đài với hình tượng 3 chiến sĩ trong tư thế hiệp đồng tác chiến, xông lên chiến đấu đã lột tả được tinh thần đấu tranh quả cảm. Phía sau tượng đài, 2 bức phù điêu minh họa khí thế của trận đánh Đồng Xoài rực lửa năm xưa bằng việc tái hiện sinh động toàn cảnh quá trình công tác chuẩn bị mọi mặt và diễn biến tấn công, thời khắc chiến thắng của quân và dân ta.

Nhà trưng bày hiện vật trong khuôn viên Di tích địa điểm Chiến thắng Đồng Xoài.
Cô giáo chủ nhiệm đến bên, nhẹ nhàng nói: “Các em biết không, Tượng đài chiến thắng Đồng Xoài được công nhận là di tích lịch sử quốc gia vào ngày 12/12/2014. Di tích gắn liền với sự kiện lịch sử “Chiến thắng Đồng Xoài”. Trong kháng chiến chống Mỹ, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, quân dân Đồng Xoài đã làm nên một Đồng Xoài rực lửa chiến công, với điểm nhấn là Chiến thắng Đồng Xoài ngày 9-6-1965, đánh dấu trang sử vẻ vang trong lịch sử dân tộc. Bức tượng 3 chiến sĩ thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường, bất khuất của quân và dân ta, cũng như khát vọng tự do, độc lập và hòa bình cho đất nước.”
Em tưởng tượng ra khung cảnh năm ấy: tiếng bom đạn, tiếng súng, tiếng “xung phong” và những người lính trẻ anh dũng, kiên cường tiến lên. Trong số họ có nhiều người còn rất trẻ, chỉ lớn hơn các anh chị học sinh lớp 12 bây giờ một chút. Nhưng họ không sợ bom đạn, không sợ hy sinh vì họ yêu nước, mong muốn đất nước được hòa bình, tự do.
Cô còn kể thêm cho chúng em nghe về anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi, chị Võ Thị Sáu. Các anh, các chị đều là những thanh niên rất trẻ nhưng vô cùng dũng cảm chiến đấu vì độc lập của đất nước. Dù bị kẻ thù bắt, đe dọa và dí súng vào đầu, họ vẫn hiên ngang, không hề sợ hãi trước súng gươm của kẻ thù.
Nghe xong, em thầm nghĩ: “Ngày xưa, khi đất nước còn chiến tranh, những người trẻ như anh Trỗi, chị Sáu, … dũng cảm đến thế. Nhờ họ mà hôm nay chúng mình được sống trong hòa bình.”
Em ngước nhìn tượng đài một lần nữa. Ánh nắng chiếu lên bức tượng, ba người chiến sĩ như đang tỏa sáng. Lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc rất lạ – vừa tự hào, vừa biết ơn.
Trên đường về, em nói với các bạn: “Sau này lớn lên, mình không cần cầm súng như các chú ngày xưa. Nhưng mình sẽ cố gắng học thật tốt để xây dựng quê hương Bình Phước ngày càng đẹp hơn.”
Các bạn tôi đồng thanh “đồng ý” và cùng gật đầu thật mạnh.
Có lẽ, ngọn lửa của thời HOA LỬA vẫn đang cháy mãi – cháy mãi trong những tượng đài như Tượng đài Chiến thắng Đồng Xoài, trong những câu chuyện lịch sử, và trong trái tim của những học sinh như chúng em hôm nay.



