Tiểu học Tân Xuân B (7)
Ở khu phố Phước Tân, phường Bình Phước, tỉnh Đồng Nai, người dân nơi đây luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho ông Nguyễn Văn Lộc, sinh năm 1950 – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hôm nay, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, ông vẫn miệt mài với công việc của một Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh, tiếp tục đóng góp cho quê hương bằng tất cả trách nhiệm và tấm lòng của người lính năm xưa.
Cuộc đời ông là một câu chuyện đẹp – câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và về một ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim của người lính già. Ông Nguyễn Văn Lộc sinh ra vào năm 1950 – một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc. Đó là thời kỳ đất nước còn nhiều biến động, chiến tranh vẫn đang phủ bóng lên từng làng quê, từng mái nhà.
Tuổi thơ của cậu bé Lộc không phải là những ngày tháng bình yên với tiếng cười vô tư. Đó là những buổi chiều nghe người lớn bàn chuyện chiến sự, là những lần chứng kiến cảnh làng xóm phải sơ tán vì bom đạn, là những câu chuyện về những người thanh niên trong làng lên đường ra trận.
Những hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí của cậu bé năm nào. Trong những đêm tối, bên ánh đèn dầu leo lét, Lộc thường nghe người lớn kể về những người chiến sĩ cách mạng, về những con người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Những câu chuyện ấy giống như những hạt giống âm thầm gieo vào trái tim cậu bé, nuôi dưỡng trong cậu một khát vọng lớn lao: được trở thành người lính, được góp sức mình cho đất nước. Tuổi hai mươi của ông Nguyễn Văn Lộc đến trong những năm tháng mà chiến tranh ngày càng khốc liệt. Khắp nơi trên đất nước, hàng triệu thanh niên đã tình nguyện nhập ngũ, mang theo lý tưởng và niềm tin vào ngày chiến thắng. Ông cũng là một trong số những thanh niên như thế. Ngày khoác lên mình bộ quân phục, ông vẫn còn rất trẻ nhưng trong ánh mắt của người lính trẻ ấy là sự kiên định và quyết tâm. Ngày chia tay gia đình, không có nhiều lời nói. Người mẹ đứng lặng trước hiên nhà, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nở nụ cười để tiễn con lên đường. Trong chiếc ba lô nhỏ của người lính trẻ năm ấy không có nhiều vật dụng. Chỉ vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và những kỷ niệm của gia đình. Nhưng thứ quý giá nhất mà ông mang theo chính là tình yêu Tổ quốc và niềm tin vào ngày hòa bình. Chiến tranh không phải là những trang sử hào hùng được viết bằng những lời lẽ đẹp đẽ. Chiến tranh là sự khốc liệt, là những mất mát không thể đo đếm. Ông Nguyễn Văn Lộc cùng đồng đội của mình đã đi qua những tháng ngày như thế: những đêm hành quân trong rừng sâu, những bữa cơm vội vàng giữa tiếng bom đạn, những ngày chiến đấu căng thẳng nơi chiến trường. Nhưng giữa tất cả những gian khổ ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.
Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Lộc, có những hình ảnh mà dù đã nhiều năm trôi qua vẫn không thể nào quên. Đó là những người đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trường. Những người lính trẻ năm ấy có người mới mười chín, đôi mươi. Có người còn chưa kịp lập gia đình. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng mang trong tim tình yêu Tổ quốc vô cùng lớn lao. Ông từng nói: “Chúng tôi may mắn được sống và trở về. Vì vậy, phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.”
Mùa xuân năm 1975 – mùa xuân lịch sử của dân tộc Việt Nam. Khi tin chiến thắng lan khắp nơi, những người lính như ông Nguyễn Văn Lộc đã vỡ òa trong niềm vui. Đất nước thống nhất, chiến tranh kết thúc. Những người lính trở về quê hương, bắt đầu lại cuộc sống đời thường sau những năm tháng chiến đấu. Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với bản lĩnh của một người lính, ông không bao giờ nản chí. Ông chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cái và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương.
Nhiều năm sau, ông Nguyễn Văn Lộc được bà con tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh khu phố Phước Tân. Ở cương vị này, ông luôn tận tâm với công việc. Ông thường xuyên thăm hỏi các hội viên, động viên những cựu chiến binh còn khó khăn và vận động mọi người đoàn kết, giúp đỡ nhau. Không chỉ vậy, ông còn tích cực tham gia các phong trào của địa phương, góp phần xây dựng khu phố ngày càng văn minh, nghĩa tình.
Một điều khiến nhiều người kính trọng ở ông là việc ông luôn sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện lịch sử với thế hệ trẻ. Mỗi khi được mời đến trường học hay các buổi sinh hoạt, ông lại kể cho các em nghe về những năm tháng chiến tranh. Những câu chuyện giản dị nhưng chân thật ấy giúp các em hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao xương máu.
Thời gian trôi qua, mái tóc của ông Nguyễn Văn Lộc đã bạc đi nhiều nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động của khu phố, vẫn quan tâm đến mọi người xung quanh và vẫn luôn giữ trong tim mình ngọn lửa của lòng yêu nước. Đất nước Việt Nam có được hòa bình như hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ. Trong số đó có những con người bình dị như ông Nguyễn Văn Lộc. Câu chuyện cuộc đời của ông không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Và hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những con người ấy vẫn tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến và tiếp tục giữ gìn ngọn lửa truyền thống cho các thế hệ mai sau.



