Tiểu học Tân Xuân B (8)
Cuối tuần vừa qua, em được ông nội kể về một “thời hoa lửa” rực rỡ: Giữa những năm tháng miền Nam sục sôi đánh Mỹ, vùng đất đỏ Bình Phước không chỉ là chiến trường chia cắt huyết mạch quân thù mà còn là nơi ươm mầm cho những huyền thoại. Có một cái tên mà khi nhắc đến, trái tim nhỏ bé của em bỗng thấy xao xuyến và tự hào đến kỳ lạ: Anh hùng Điểu Ong – người con ưu tú của dân tộc Xtiêng - đất Bình Phước, đã tạc vào dáng đứng của đại ngàn một hình tượng bất khuất, một "ngọn đuốc sống" rực cháy giữ
1. Người anh hùng bước ra từ cổ tích
Trong trí tưởng tượng của một đứa trẻ như em, người anh hùng thường có phép thuật. Nhưng ông Điểu Ong lại là một người anh hùng bằng xương bằng thịt của dân tộc Xtiêng mình. Ông nội kể:
Sinh ra giữa tiếng rì rào của rừng già Bù Gia Mập, Điểu Ong lớn lên bằng dòng sữa mẹ và tinh thần quật cường của cha ông. Chứng kiến cảnh buôn sóc bị giày xéo, lòng căm thù giặc trong ông bùng lên như ngọn lửa cao nguyên.
Ông không chỉ đánh giặc bằng súng đạn, mà đánh bằng " linh hồn của rừng ". Với bộ óc mưu trí và đôi chân trần thoăn thoắt, Điểu Ong biến từng gốc cây, hòn đá thành trận địa. Ông là nỗi khiếp sợ của quân thù khi xuất hiện lúc ẩn lúc hiện, khiến những đợt càn quét quy mô lớn bỗng chốc trở nên hỗn loạn giữa trận đồ bát quái của núi rừng Phước Long.
Trong mắt em, ông giống như một “thần rừng” mưu trí, luôn che chở cho dân làng trước súng đạn của kẻ thù.
2. Trận đánh cuối cùng và đóa hoa bất tử
Chi tiết làm em xúc động nhất là khi ông tự nguyện ở lại một mình để chặn hậu cho đồng đội và bà con rút lui. Giữa tiếng bom gầm đạn rú, hình ảnh người chiến sĩ Xtiêng đơn độc nhưng hiên ngang giữa trận địa đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Khi viên đạn cuối cùng rời khỏi nòng súng, khi đôi tay đã mỏi vì ghì chặt tay súng, Điểu Ong vẫn không khuất phục. Ông đứng thẳng giữa đất trời, lấy thân mình làm lá chắn, lấy ý chí làm vũ khí. Sự ngã xuống của ông không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào lòng đất mẹ, để mỗi tấc đất Phước Long hôm nay đều thấm đượm dòng máu anh hùng.
Ông nội em nói: “Ông ngã xuống để những mầm non như các em được lớn lên trong bình yên.” Em chợt hiểu ra, màu đỏ của khăn quàng trên vai em hôm nay, có lẽ cũng thắm đượm từ màu máu anh hùng của những người như ông Điểu Ong.
Đúng như lời Thượng tướng Trần Văn Trà đã từng khẳng định về tầm vóc của mảnh đất này:
“ Phước Long là cửa ngõ, là bàn đạp để tiến về Sài Gòn…mở ra cánh cửa cho Đại thắng mùa xuân 1975”
Và ông Điểu Ong chính là người đã giữ vững chiếc chìa khóa quý giá ấy bằng cả mạng sống của mình.
3. Lời hứa của "mầm non" đất đỏ
Hôm nay, đi dưới hàng cây cao su xanh ngắt, con đường mang tên Điểu Ong, hay đứng trước tượng đài của ông, em lại tự hỏi: Chúng ta đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của tiền nhân?
Thời “ hoa lửa” của ông là tiếng bom rơi, là đói nghèo và gian khổ. Ngọn lửa ấy giờ đây đã chuyển hóa thành ngọn lửa tri thức, ngọn lửa sáng tạo, là tiếng cười vang dưới mái trường khang trang, để xây dựng một Bình Phước giàu đẹp.
Em tự hứa với lòng mình: Sẽ học tập thật chăm chỉ để xứng danh con cháu đất Bình Phước. Sẽ luôn yêu thương và giúp đỡ mọi người như cách ông đã bảo vệ buôn sóc, buôn làng.
Ngọn đuốc của ông Điểu Ong sẽ không bao giờ tắt. Nó sẽ cháy mãi trong những trang vở thơm mùi giấy mới và trong những ước mơ xanh của chúng em – thế hệ tương lai đang lớn lên trên mảnh đất anh hùng.
Từng nhịp thở của vùng đất này, nhắc nhở chúng em: Hòa bình hôm nay được dệt bằng xương máu, và trách nhiệm của chúng ta là viết tiếp những trang sử vàng bằng đôi tay và khối óc của mình./



