Khác

Tiểu học Tân Xuân C

Trong căn nhà nhỏ yên tĩnh, mấy bạn học sinh tiểu học đứng quây quần bên một bức ảnh chân dung được đặt trang trọng. Bên cạnh các em là một bà mẹ tóc đã bạc trắng. Khuôn mặt bà hiền từ nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi buồn sâu lắng. Bà nhẹ nhàng nhìn bức ảnh, rồi quay sang các em nhỏ và bắt đầu kể câu chuyện của mình. “Các cháu à… Người trong bức ảnh này là con của bà.” Ngày xưa, khi còn nhỏ, con bà cũng giống như các cháu bây giờ. Thích chạy nhảy, vui chơi, rất ngoan và hay cười. Mỗi lần th

Đồng Nai08/04/2026Nguyễn Phúc Lâm (Đoàn phường Bình Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ấy tuy nghèo nhưng gia đình rất ấm áp. Buổi tối, hai mẹ con thường ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ. Bà vá áo, còn con bà thì học bài. Thỉnh thoảng cậu bé lại kể cho mẹ nghe những câu chuyện ở trường. Nhưng rồi một ngày, đất nước có chiến tranh. Con bà khi ấy đã trở thành một chàng thanh niên khỏe mạnh. Cậu nhìn mẹ thật lâu rồi nói: “Mẹ ơi, đất nước mình đang cần những người trẻ bảo vệ. Con muốn đi bộ đội.” Nghe con nói vậy, tim bà đau lắm. Bà biết chiến tranh rất nguy hiểm. Nhưng bà cũng hiểu rằng con mình muốn làm điều đúng đắn.

Đêm hôm ấy, bà không ngủ được. Bà ngồi nhìn con trai đang ngủ say và khẽ vuốt mái tóc của con. Trong lòng bà vừa tự hào, vừa lo lắng. Cuối cùng, bà nói với con: “Nếu con đã quyết tâm, mẹ sẽ ủng hộ. Nhưng con phải hứa luôn sống dũng cảm và sống tốt.”Con trai bà mỉm cười thật hiền:“Con hứa, mẹ ạ.”

Ngày con lên đường, bà đứng ở cổng làng. Con trai mặc bộ quân phục giản dị, balô trên vai. Cậu quay lại vẫy tay:“Mẹ ở nhà nhớ giữ sức khỏe nhé!” Bà cố gắng mỉm cười, nhưng khi con khuất dần ở cuối con đường, nước mắt bà cứ rơi. Những năm sau đó, thỉnh thoảng bà nhận được thư của con. Trong thư, cậu luôn kể những điều rất giản dị: những buổi hành quân qua rừng, những bữa cơm cùng đồng đội, những lúc nhớ nhà. Nhưng cậu chưa bao giờ than khổ. Cậu chỉ viết: “Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe. Con đang làm việc có ích cho đất nước.” Rồi một ngày… bà nhận được một tin buồn. Con trai bà đã hy sinh trong một trận chiến. Ngày nhận tin, bà lặng người. Bà không khóc lớn, chỉ ngồi thật lâu trước hiên nhà. Trái tim của một người mẹ như bị bóp chặt. Nhưng rồi bà nghĩ đến lời con trai từng nói: “Con muốn làm điều có ích cho đất nước.” Và bà hiểu rằng con mình đã sống đúng với lời hứa. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên khung ảnh và nói với các em học sinh:

“Các cháu biết không, hôm nay các cháu được học tập và vui chơi trong hòa bình. Điều đó có được là nhờ sự hy sinh của rất nhiều người, trong đó có con trai của bà.” Bà mỉm cười dịu dàng: “Các cháu không cần làm điều gì quá lớn lao. Chỉ cần chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương gia đình và giúp đỡ mọi người. Đó cũng là cách để nhớ ơn những người đã hy sinh vì đất nước.”Các em học sinh lặng im nghe câu chuyện. Một bạn nhỏ khẽ nói: “Chúng cháu sẽ cố gắng học thật tốt ạ.” Nghe vậy, đôi mắt bà mẹ ánh lên niềm xúc động. Bà gật đầu, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt đã nhiều nếp nhăn.

Trong căn nhà nhỏ, bức ảnh người con trai vẫn được đặt trang trọng. Và câu chuyện về người mẹ, về sự hy sinh thầm lặng của người con, sẽ còn được kể mãi cho những thế hệ học sinh sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiểu học Tân Xuân C | Câu chuyện thời hoa lửa