Tiểu học Tiến Hưng A (7)
Trong dòng chảy mênh mang của lịch sử dân tộc, có những con người mà tên tuổi đã hóa thành hồn thiêng sông núi, trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá của một quốc gia. Khi nhắc về những năm tháng “hoa lửa” hào hùng — thời đại mà cả đất nước xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước — hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiện lên như một tượng đài vĩnh cửu. Hơn cả hình ảnh một vị tổng tư lệnh lỗi lạc trên bản đồ quân sự thế giới, ông còn lag một 'Người Anh Cả' mang tâm hồn thấm đẫm nhân văn, người đã biến những
Võ Nguyên Giáp (25 tháng 8 năm 1911 – 4 tháng 10 năm 2013), tên khai sinh là Võ Giáp, còn được gọi là tướng Giáp hoặc anh Văn, là một nhà lãnh đạo quân sự và chính trị gia người Việt Nam. Ông là Đại tướng đầu tiên, Tổng Tư lệnh tối cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam, một trong những thành viên sáng lập nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, được Chính phủ Việt Nam đánh giá là "người học trò xuất sắc và gần gũi của Chủ tịch Hồ Chí Minh" là chỉ huy trưởng của các chiến dịch trong Chiến tranh Đông Dương (1946–1954), Chiến tranh Việt Nam (1955–1975) và Chiến tranh biên giới Việt – Trung (1979)..
Xuất thân là một thầy giáo dạy sử, ông mang vào chiến trận cái nhìn sâu sắc của một người hiểu rõ quy luật của thời đại. Giữa lúc chiến trường Điện Biên Phủ đang hừng hực khí thế, chính sự điềm tĩnh và bản lĩnh của ông đã dẫn đến "quyết định khó khăn nhất" trong cuộc đời chỉ huy: chuyển từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc". Quyết định ấy không chỉ là thiên tài về quân sự mà còn là biểu hiện cao nhất của lòng nhân ái. Ông thức trắng đêm với nắm ngải cứu trên trán, trăn trở không phải vì nỗi lo thất bại, mà vì nỗi lo cho máu xương của chiến sĩ. Với Đại tướng, mỗi sinh mạng người lính đều quý giá như chính người thân ruột thịt, và chiến thắng vĩ đại nhất phải là chiến thắng ít tổn thất nhất.
Võ Nguyên Giáp là vị tướng của hòa bình, một người cầm súng nhưng luôn khao khát hạ vũ khí để nhân dân được sống trong yên bình. Tầm vóc của ông không chỉ đo bằng số trận thắng hay những danh hiệu lẫy lừng thế giới, mà được đo bằng tình yêu thương vô hạn mà nhân dân dành cho ông. Nhìn lại thời hoa lửa của dân tộc, hình ảnh Võ Nguyên Giáp hiện lên như một “bông hoa thép” giữa khói lửa chiến tranh – mạnh mẽ, kiên định nhưng vẫn ấm áp tình người. Ông không chỉ là vị tướng tài ba mà còn là biểu tượng của trí tuệ Việt Nam và tinh thần bất khuất của cả một dân tộc, cái tên Võ Nguyên Giáp đã trở thành niềm tin, là ngọn đuốc soi đường cho những đoàn quân ra trận. Ông đã dạy cho thế hệ trẻ thời bấy giờ và cả mai sau rằng: sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở chính nghĩa và lòng yêu nước nồng nàn.
Việt Nam hôm nay, trong mỗi thành tựu, mỗi bước đi kiên cường là bóng dáng của những hồn thiêng đã ngã xuống trong những năm kháng chiến , là nơi những con người đất Việt từng nhiều lần bẻ lái bánh xe lịch sử cứu lấy số phận của dân tộc. Thời hoa lửa đã lùi xa nhưng Đại tướng Võ Nguyên Gíap và hình ảnh hang ngàn con người đã ra đi dưới màu cờ dân tộc, tên họ không chỉ được tạc vào đá, mà được viết bằng tình yêu trên những trang sử đỏ, nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: Một dân tộc chỉ thực sự vĩ đại khi biết sinh ra và trân trọng những nhân cách lớn lao như thế.



