Bài viết

Tiêu Hùng Cường (1957)

Năm 1977, thanh niên Tiêu Hùng Cường (sinh năm 1957) mang theo bầu nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ miền Bắc lên đường nhập ngũ. Vinh dự trở thành lính Công binh đóng quân tại vùng mỏ Quảng Ninh, ông nhanh chóng thể hiện bản lĩnh vững vàng và được giao trọng trách A trưởng (Tiểu đội trưởng) với cấp hàm H2 (Trung sĩ). Nhiệm vụ của lực lượng công binh nơi tuyến đầu Đông Bắc vô cùng gian lao, đòi hỏi sự dũng cảm và chính xác tuyệt đối. Năm năm quân ngũ (1977-1982), tuổi trẻ của A trưởng Tiêu Hùng Cường gắn liền với những mỏm đá tai mèo sắc lẹm, những cơn gió biển mặn chát và những cung đường biên giới chênh vênh. Ông cùng đồng đội đã đào đắp hàng ngàn khối đất đá, xây dựng các công sự chiến đấu kiên cố, tạo nên phòng tuyến vững chắc bảo vệ vùng phên dậu thiêng liêng. Đóa "hoa lửa" của ông rực rỡ như hòn than rực cháy của đất mỏ anh hùng, âm ỉ nhưng mãnh liệt, khắc họa đậm nét tinh thần kiên trung của người lính công binh.

Phú Thọ04/08/2026Đoàn xã Võ Miếu (Đoàn xã Võ Miếu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1977, thanh niên Tiêu Hùng Cường (sinh năm 1957) mang theo bầu nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ miền Bắc lên đường nhập ngũ. Vinh dự trở thành lính Công binh đóng quân tại vùng mỏ Quảng Ninh, ông nhanh chóng thể hiện bản lĩnh vững vàng và được giao trọng trách A trưởng (Tiểu đội trưởng) với cấp hàm H2 (Trung sĩ). Nhiệm vụ của lực lượng công binh nơi tuyến đầu Đông Bắc vô cùng gian lao, đòi hỏi sự dũng cảm và chính xác tuyệt đối. Năm năm quân ngũ (1977-1982), tuổi trẻ của A trưởng Tiêu Hùng Cường gắn liền với những mỏm đá tai mèo sắc lẹm, những cơn gió biển mặn chát và những cung đường biên giới chênh vênh. Ông cùng đồng đội đã đào đắp hàng ngàn khối đất đá, xây dựng các công sự chiến đấu kiên cố, tạo nên phòng tuyến vững chắc bảo vệ vùng phên dậu thiêng liêng. Đóa "hoa lửa" của ông rực rỡ như hòn than rực cháy của đất mỏ anh hùng, âm ỉ nhưng mãnh liệt, khắc họa đậm nét tinh thần kiên trung của người lính công binh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn