TIÊU LỆNH ĐIỀU HÀNH TRẠI GIAM
TIÊU LỆNH ĐIỀU HÀNH TRẠI GIAM
Năm 1968, thắng lợi của quân và dân ta đánh bại chiến lược “Chiến tranh cục bộ” ở miền Nam, chiến tranh phá hoại miền Bắc và đòn tiến công chiến lược Tết Mậu Thân (1968), buộc đế quốc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, điều chỉnh lại chiến lược... Tháng 1-1969, sau khi Tổng thống Giôn-xơn từ chức, Bộ trưởng Quốc phòng Mắc Namara phải rút lui. Tướng Oét-mô-len, Chỉ huy quân viễn chỉnh Mỹ phải về nước. Ních-xơn lên làm Tổng thống nước Mỹ và đã đề ra một chiến lược toàn cầu mới gọi là “Học thuyết Ních-xơn”. Đối với Việt Nam, Ních-xơn thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh”, bước thí nghiệm đầu tiên của “Học thuyết Ních-xơn”, với dự tính kế hoạch Việt Nam hóa chiến tranh sẽ cơ bản hoàn thành vào năm 1971, tiếp tục hoàn thiện vào năm 1972.
Để thực hiện chiến lược này, bắt đầu Mỹ - ngụy huy động toàn bộ quân ngụy thực hiện kế hoạch “bình định” nông thôn. Chúng đóng thêm hàng ngàn đồn bốt, ra sức đôn quân, bắt lính, phát triển ngụy quân để kìm kẹp dân... Đối với các vùng ven không kiểm soát được, Mỹ - ngụy đốt phá, ném bom, rải chất độc hóa học, dùng cơ giới san ủi biến thành những vùng trắng. Tù binh bị bắt chuyển ra Trại giam tù binh Phú Quốc ngày càng nhiều.
Ngày 17-3-1969, Tổng trưởng Bộ Quốc phòng ngụy quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Vỹ ký Huấn thị số 1130/QP/HCTV/1/B/TB/K, ấn định các tiêu lệnh điều hành trại giam nhằm tạo điều kiện và quyền hành cho bọn cai ngục thẳng tay đàn áp tù binh mà không bị trách nhiệm. Huấn thị viết:
“ Huấn thị này có mục đích ấn định các tiêu lệnh rõ ràng cho các nhân viên quân cảnh điều hành trại giam được áp dụng biện pháp cứng rắn, kể cả việc sử dụng vũ khí, đối với những phần tử tù binh ngoan cố gây rối loạn hay đào thoát, để duy trì kỷ luật trại giam, mà không sợ bị trách nhiệm về kỷ luật hay hình sự”.
Huấn thị còn cấm tù binh không được tụ tập thảo luận, tổ chức lễ kỷ niệm, treo khẩu hiệu, gây rối loạn tại các trại giam, không được lai vãng đến gần hàng rào, các chòi canh Tù binh chỉ được phép làm các điều mà nội quy trại giam cho phép. Nếu vi phạm sẽ bị đối xử bằng vũ lực, sẽ bị lính canh nổ súng.
Sau khi Huấn thị trên được ban hành, địch bắt tù binh phải chấp hành những quy định của chúng. Trước hết, bọn giám thị cho viết các quy định của tiêu lệnh trên một tấm bảng lớn và đưa vào phân khu bắt anh em đọc và học. Tù binh lảng tránh, chúng bắt phạt, đánh đập. Nhưng sau đó, vì không bắt được tập thể đọc, chúng tìm cách bắt cá nhân đọc, đồng thời bày ra rất nhiều hình phạt vô cùng dã man.
Những năm 1969 - 1970, tình hình đời sống tù binh vô cùng thiếu thốn, gạo không đủ ăn, khô mục, cá ươn cũng cạn, ban đêm địch không cho tù binh dự trữ nước uống, tù bình phải chịu khát trong điều kiện chật chội, nóng bức. Chiến trường trở nên ác liệt thì ở trong trại giam, tù binh càng bị hành hạ dã man hơn, mục đích của chúng nhằm gây áp lực để tù binh khỏi phối hợp với bên ngoài đấu tranh.
Nổi tiếng ác ôn là các tên: Trung úy Hiền, Trưởng Ban Giám thị kiêm Trưởng Ban An ninh; Thiếu úy Dốc Trưởng Giám thị khu 6; Thượng sĩ nhất Trần Văn Nhu, Trưởng Giám thị khu 2.
Ngoài ra, địch còn cho bọn mật báo, chỉ điểm đầu hàng, phản bội trà trộn vào các phân khu giam để theo dõi, nắm tin tức, phát hiện các tù binh được anh em tín nhiệm bầu vào Đảng ủy lãnh đạo, chủ trương đào hầm vượt ngục, kịp thời báo cho bọn chỉ huy, giám thị. Đảng ủy các phân khu đã kịp thời phát hiện âm mưu của địch, nên mỗi khi địch tổ chức xáo trộn các phân khu thì tổ chức cho anh em để phòng, phát hiện và có kế hoạch đuổi chúng đi nơi khác hoặc tiêu diệt chúng tùy theo tội lỗi mà chúng gây ra đối với anh em tù binh và tổ chức Đảng.
Địch còn cho bọn trật tự vào trong các phân khu giam để kiểm soát, đánh đập tù binh, nhất là thời gian chúng thực hiện “Kế hoạch chuyển hướng tư tưởng và phân loại tù binh”. Chúng thay nhau đánh đập tù binh cả ngày đêm, không kể giờ giấc, hết ngày này qua ngày khác. Tù binh bị thương, vết thương vừa lên da non lại bị chúng đánh trở lại làm cho nhiễm trùng, lở loét. Một số tù binh bị chúng đánh đập nhiều ngày, chịu không nổi đành phải chấp nhận vào khu Tân sinh hoạt để qua sự đau đớn.
Vì vậy, Đảng ủy tổ chức chỉ đạo các phân khu nếu có điều kiện thì nổi dậy diệt bọn trật tự, đuổi chúng ra khỏi phân khu, hạn chế tù binh bị đưa vào khu Tân sinh hoạt với tỉnh thần “diệt một người cứu trăm người".


