Tiểu liên bị hóc
Buổi chiều hôm ấy, tình hình phía trước trở nên căng thẳng. Cu Nâu cùng đồng đội được phân công giữ vị trí theo mệnh lệnh của cán bộ. Trong lúc hỗ trợ đơn vị, khẩu tiểu liên của một chiến sĩ bất ngờ gặp trục trặc. Anh lính khựng lại.

Buổi chiều hôm ấy, tình hình phía trước trở nên căng thẳng. Cu Nâu cùng đồng đội được phân công giữ vị trí theo mệnh lệnh của cán bộ.
Trong lúc hỗ trợ đơn vị, khẩu tiểu liên của một chiến sĩ bất ngờ gặp trục trặc.
Anh lính khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt mọi người.
Cu Nâu lập tức nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa:
— Gặp sự cố thì bình tĩnh, không tự ý xử lý khi chưa được hướng dẫn.
Người chiến sĩ giữ nguyên tư thế, chờ cán bộ phụ trách đến kiểm tra.
Cu Nâu đứng bên cạnh động viên:
— Bình tĩnh nhé, có anh em ở đây.
Người chiến sĩ gật đầu.
Chỉ một lúc sau, người phụ trách đã đến hỗ trợ và đưa ra hướng xử lý phù hợp theo quy định của đơn vị. Những người khác vẫn giữ bình tĩnh, không ai tự ý làm việc ngoài nhiệm vụ.
Khi tình hình ổn định, người bạn thở phào:
— Lúc ấy tôi cuống quá.
Cu Nâu cười:
— Ai cũng có lúc như vậy. Quan trọng là mình phải bình tĩnh.
Tiểu đội trưởng Hòa nghe thấy liền nói:
— Người lính gặp sự cố càng phải giữ đầu óc tỉnh táo. Kỷ luật và sự phối hợp mới giúp cả đơn vị an toàn.
Cu Nâu ghi nhớ câu nói ấy.
Tối hôm đó, khi trở về nơi nghỉ, anh nghĩ lại sự việc. Từ những ngày đầu nhập ngũ đến lúc này, anh đã học được nhiều điều: hành quân, giữ kỷ luật, chăm sóc đồng đội và đối mặt với những tình huống bất ngờ.
Nhưng có lẽ bài học quan trọng nhất vẫn là:
Trong hoàn cảnh căng thẳng, bình tĩnh đôi khi là sức mạnh lớn nhất.
Cu Nâu nhớ đến cha ở Quỳnh Đôi và lời dặn ngày rời quê:
“Làm việc gì cũng phải cẩn thận, đừng để sự nóng vội làm hỏng việc.”
Anh mỉm cười.
Một trục trặc nhỏ trong ngày hôm ấy đã giúp người lính trẻ hiểu sâu hơn về trách nhiệm: biết tuân thủ kỷ luật, biết chờ người có trách nhiệm xử lý và luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên trên sự hấp tấp của bản thân.



