Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiểu Long Nữ giữa lòng Sài Gòn

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Cà Mau22/08/2026phường Nhị Chiểu (phường Nhị Chiểu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiểu Long Nữ giữa lòng Sài Gòn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa lòng đô thị Sài Gòn rực lửa, cái tên “Tiểu Long Nữ” đã trở thành một huyền thoại khiến kẻ thù khiếp sợ. Đó là biệt danh mà báo chí và cảnh sát Sài Gòn thời bấy giờ đặt cho bà Phùng Ngọc Anh, một nữ chiến sĩ biệt động kiên trung với tài bắn súng bằng cả hai tay và lòng quả cảm phi thường.

Bà Phùng Ngọc Anh sinh năm 1940 tại Gò Quao, Rạch Giá (nay thuộc tỉnh An Giang). Năm 1949, bà theo gia đình lên Sài Gòn sinh sống tại khu vực Chợ Lớn. Sớm giác ngộ cách mạng, bà gia nhập lực lượng Hoa vận Sài Gòn - Gia Định (Ban Hoa vận T4). Sau một thời gian học tập tại Hồng Kông, năm 1964 bà trở về nước, chính thức dấn thân vào con đường biệt động đầy nguy hiểm. Với sự thông minh và táo bạo, bà nhanh chóng trở thành chỉ huy đội biệt động mật danh “Cánh Hoa”, chuyên thực hiện các nhiệm vụ tiêu diệt những tên cảnh sát, mật vụ ác ôn để thu giữ vũ khí trang bị cho đơn vị.

Chiến công lừng lẫy của bà gắn liền với những tiếng súng rúng động Sài Gòn trước chiến dịch Mậu Thân 1968. Có lần, bà cùng đồng đội bắn hạ 5 lính Mỹ chỉ trong một buổi chiều, khiến dư luận xôn xao và kẻ địch bắt đầu gọi những nữ biệt động bí ẩn này bằng những cái tên như “Rồng Xanh”, “Rồng Đỏ” hay “Tiểu Long Nữ”. Trận đánh định mệnh diễn ra vào ngày 19/9/1967, khi bà thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt một đại tá đặc vụ đang thao túng hệ thống báo chí vùng Chợ Lớn. Dù đã bắn hạ được mục tiêu, bà vẫn bị lực lượng vệ sĩ khống chế và bắt giữ.

Rơi vào tay địch, “Tiểu Long Nữ” phải trải qua những ngày tháng tại "địa ngục trần gian". Kẻ thù đã dùng những cực hình tàn khốc nhất để tra tấn bà, trong đó có việc nhúng hai bàn tay bà vào hóa chất sôi để tìm dấu vết thuốc súng, khiến đôi bàn tay bà bị biến dạng vĩnh viễn. Một phóng viên nước ngoài đã chụp lại được khoảnh khắc bà giơ bàn tay bị thương với thần thái bất khuất, bức ảnh sau này trở nên nổi tiếng toàn thế giới.

Đỉnh điểm của sự tàn khốc là đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, khi địch đưa bà cùng các chiến sĩ cách mạng tiền bối như anh hùng Lê Thị Riêng và ông Trần Văn Kiểu đi thủ tiêu lén lút. Chúng dàn dựng một vụ phục kích để xả súng vào các tù nhân trên xe. Giữa làn đạn tàn độc, bà Lê Thị Riêng đã dùng thân mình che chở cho bà Ngọc Anh. Bà là người duy nhất sống sót trong chuyến xe định mệnh đó sau khi trúng đạn vào đùi và bị ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, kỷ vật duy nhất bà kịp giữ lại là chiếc kẹp tóc trên đầu chị Lê Thị Riêng – món đồ đã theo bà suốt cuộc đời về sau như một minh chứng cho tình đồng chí thiêng liêng.

Dù bị phát hiện còn sống và tiếp tục bị hành hạ, đánh đập dã man bằng báng súng, bà Ngọc Anh vẫn kiên cường vượt qua. Suốt 7 năm bị giam cầm qua các nhà tù khét tiếng như Khám Chí Hòa và "chuồng cọp" Côn Đảo, bà luôn là người dẫn đầu các cuộc đấu tranh, truyền lửa cho các bạn tù chính trị. Phải đến năm 1974, sau Hiệp định Paris, bà mới được tự do trong đợt trao trả tù binh.

Sau ngày đất nước thống nhất, người nữ biệt động năm xưa trở về với nhiều thương tật trên thân thể. Bà sống một cuộc đời giản dị, làm cán bộ kế toán cho đến khi nghỉ hưu và nhận một người con nuôi. Giờ đây, ở tuổi 86, "Tiểu Long Nữ" Phùng Ngọc Anh vẫn đang sống tại TP.HCM, là một nhân chứng sống hào hùng về một thời kỳ chiến đấu bất khuất của lực lượng Biệt động Sài Gòn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn