Tiểu sử Nguyễn Hữu Nhân
Ông Nguyễn Hữu Nhân, người Tống Sơn (Thanh Hóa) tham chính dưới triều chúa Vũ Vương Nguyễn Phước Khoát (còn gọi là Chúa Vũ, 1714-1765), tùng sự dưới quyền Thống suất Trương Phước Du và Nghi biểu hầu Nguyễn Cư Trinh. Ông là người thông minh, mưu trí, gan dạ, quả cảm, từng giúp Nghi biểu hầu Nguyễn Cư Trinh lập nhiều công trạng trong công cuộc khai hoang mở cõi và bảo vệ vùng đất phương Nam. Ông lãnh nhiều trọng trách, trấn đóng nhiều nơi. Năm Nhâm Tý (1732), chúa Nguyễn Phước Chu lập thêm châu Định Viễn và dinh Long Hồ trên đất Gia Định. Ông phụng mạng vào châu Định Viễn, lãnh chức Cai đội dinh Long Hồ, lo công cuộc mở mang và bảo vệ phương Nam.
Năm 1757, khi tiếp thu vùng đất Tâm Phong Long (Kompong Luông), Nguyễn Cư Trinh chia đất này ra ba đạo: Châu Đốc (ở Hậu giang), Tân Châu (ở Tiền giang) và Đông Khẩu (phía tây bắc Long Hồ, nằm giữa sông Tiền và sông Hậu)
Đây là vùng đất mới, cơ sở hành chánh chưa hoàn chỉnh, hệ thống an ninh trật tự chưa thiết lập, nên việc quản lý xã hội gặp nhiều khó khăn hơn nơi khác. Hơn nữa, Đông Khẩu có vị trí quan trọng, là đầu mối giao lưu đường thủy từ nhiều nơi khác đến, chợ Sa Đéc là nơi gặp gỡ giao lưu khá tấp nập của nhiều thương khách là người nước ngoài nên công việc trị an càng phức tạp hơn. Song song với việc xây dựng lỵ sở cai trị, thiết lập bộ máy hành chánh, ông áp dụng luật pháp nghiêm minh, nghiêm trị kẻ gian tế, bảo đảm an ninh trật tự, tạo điều kiện chợ Sa Đéc ngày một phát triển. Chính vì vậy mà vào đầu thế kỷ XIX, chợ Sa Đéc trở thành một trong vài trung tâm thương mại sầm uất ở Nam Bộ.

