Tiểu sử nhà yêu nước Hoàng Diệu
Tiểu sử nhà yêu nước Hoàng Diệu
Họ và tên: Hoàng Diệu
Năm sinh: 1829
Ngày mất: 25 tháng 4 năm 1882
Quê quán: Làng Xuân Đài, huyện Diên Phước (nay là xã Điện Quang, thị xã Điện Bàn), tỉnh Quảng Nam.
Quá trình hoạt động
Hoàng Diệu sinh năm 1829 trong một gia đình có truyền thống hiếu học. Ông nổi tiếng thông minh, đỗ Phó bảng năm 1853 dưới triều vua Tự Đức và được bổ nhiệm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong triều Nguyễn.
Trong quá trình làm quan, Hoàng Diệu luôn thanh liêm, chính trực, hết lòng chăm lo đời sống nhân dân và kiên quyết bảo vệ chủ quyền đất nước. Ông từng giữ chức Tuần phủ, Tổng đốc ở nhiều địa phương trước khi được triều đình cử làm Tổng đốc Hà Ninh (quản lý Hà Nội và các vùng lân cận).
Năm 1882, thực dân Pháp do Henri Rivière chỉ huy mở cuộc tấn công thành Hà Nội lần thứ hai. Mặc dù lực lượng và vũ khí thua kém đối phương, Hoàng Diệu vẫn kiên quyết chỉ huy quân dân chiến đấu bảo vệ thành. Sau khi thành Hà Nội thất thủ vào ngày 25 tháng 4 năm 1882, vì không hoàn thành trách nhiệm giữ thành, ông đã tuẫn tiết để giữ trọn khí tiết của một vị trung thần yêu nước.
Sự hy sinh của Hoàng Diệu đã trở thành biểu tượng của lòng trung nghĩa, tinh thần bất khuất và ý chí bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc Việt Nam. Tấm gương của ông được nhiều thế hệ người Việt Nam kính trọng và noi theo.
Khen thưởng và ghi nhận
Hoàng Diệu được nhân dân tôn vinh là một vị quan thanh liêm, chính trực và nhà yêu nước tiêu biểu của Việt Nam thế kỷ XIX.
Tên của ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và công trình công cộng trên cả nước.
Khu tưởng niệm Hoàng Diệu tại quê hương Quảng Nam là nơi giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ hôm nay.


