Tiểu sử ông Nguyễn Thanh Giung
Ông Nguyễn Thành Giung sinh năm 1894, tại làng Tân Hưng, tổng An Hội, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc (nay là phường 4, thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp).
Thuở nhỏ, ông học tại trường Chasseloup Laubat Sài Gòn (nay là trường THPT Lê Quý Đôn). Năm 1915, Nguyễn Thành Giung được sang Pháp du học tại Đại học Khoa học Marseille, tốt nghiệp trường này với văn bằng Tiến sĩ Vạn vật học, xếp hạng Tối ưu (Très honorable).
Năm 1926, ông về nước, làm việc tại Phòng Nghiên cứu Khoa học thuộc địa và giảng dạy bộ môn Vạn vật học tại các trường: Sư phạm Sài Gòn, Chasseloup Laubat, Pétrus Trương Vĩnh Ký (nay là trường THPT chuyên Lê Hồng Phong TP.HCM).
Sau đó, ông làm Hiệu trưởng Trường Trung học Mỹ Tho. Năm 1946, ông giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục trong Chính phủ Nguyễn Văn Thinh. Sau khi chính phủ này đổ, ông ra Hà Nội làm giáo sư tại Đại học Hà Nội.
Năm 1952, ông được cử làm Bộ trường Bộ Giáo dục và Thanh niên trong Chính phủ Trần Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm, kiêm Phó Viện trường Viện Đại học Hà Nội. Ngày 14/10/1953, ông ký Nghị định số 193-GD/NA ban hành một chương trình giáo dục mới “trên toàn cõi Việt Nam".
Sau năm 1955, ông về sống tại Sài Gòn và mất năm 1959, an táng tại Nghĩa trang Đất Thánh Tây (Đa Kao) Sài Gòn. Năm 1982, phần mộ ông phải di dời, hài cốt được hoả táng, tro đem về thờ ở Pháp, nơi vợ ông sinh sống.



