Bài viết

Tiểu thư Mỹ Nhung (1)

Quảng Trị22/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu thư Mỹ Nhung (Nguyễn Thị Mỹ Nhung- Bí danh Tám Thảo) sinh năm 1932.Bà kể: “Tôi quê gốc ở Bắc Ninh, sinh ra trong một gia đình nhà buôn có tiếng ở Sài Gòn nên từ nhỏ đã chẳng phải làm gì. Năm 16 tuổi, tôi theo cha mẹ về Vĩnh Long tham gia kháng chiến. Hằng ngày, được tận mắt chứng kiến các chị bên hội phụ nữ đi rải truyền đơn, tôi đã muốn làm theo nhưng không được. Dù vậy, tôi vẫn quyết tâm tìm ra vùng chiến khu và được giao nhiệm vụ ban đầu là tập chèo xuồng lái đò đưa cán bộ qua sông. Trong những chuyến đưa đò ấy tôi đã được gặp anh Ẩn.

Từ những công việc bình thường ban đầu, bà phấn đấu hoàn thành thật tốt. Hai năm sau, bà được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Cũng từ đây, quãng thời gian hoạt động của bà gắn liền với những người đồng đội trong ngành tình báo, đặc biệt là hai nhân vật có vai trò quan trọng: Phạm Xuân Ẩn (Hai Trung) và Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang) và trở thành thành viên của Cụm tình báo H63 huyền thoại.Năm 1964, do yêu cầu nhiệm vụ, bà phải tìm cách lọt vào cơ quan đầu não của địch. Với khả năng tiếng Anh lưu loát, bà đã xin được vào làm phiên dịch trong một cơ quan Hải quân Mỹ.Cách mà nữ tình báo Tám Thảo dùng để tạo vỏ bọc qua mặt hàng loạt mật thám, CIA Mỹ trong suốt thời gian dài chính là thái độ thân thiện, tính cách "phớt Ăng-lê" và hơi “chảnh” của tiểu thư con nhà tư sản. Bà đã từng đập tay xuống bàn cự lại “sếp” của mình khi bị yêu cầu làm việc thêm ngoài giờ, ngày nghỉ để được tăng lương với lý do, ai cũng cần có ngày chủ nhật, tiền Mỹ trả cho bà cả tháng cũng không bằng bà buôn bán 2 ngày.Trong con mắt của những nhân viên cùng phòng và người dân, tiểu thư Mỹ Nhung đi làm chỉ để kiếm chồng Mỹ và khoe sắc, khoe của. Bởi vậy, Mỹ Nhung được sĩ quan Mỹ tin tưởng, thậm chí còn bảo vệ cô khi có ai đó tỏ ý nghi ngờ.Bà kể: “Người Mỹ rất nguyên tắc, dù đã tin tưởng mình nhưng họ vẫn tiến hành kiểm tra.”Vậy là có lần, bà đã được chúng đưa đi thử máy kiểm tra nói dối, dù đã được ông Tư Cang “phím” trước nhưng bà vẫn chưa an tâm.Để cuối cùng, khi chúng đưa bà vào, và bình tĩnh liếc qua vài chục câu hỏi rồi sắp xếp lại để đấu “đòn tâm lý” với chúng thay vì hoảng sợ loanh quanh để nói dối.Với bà, “nguyên tắc đầu tiên của tôi là phải sống thật. Nếu không sống thật thì mình sẽ chết thật.”Với bà, chẳng có máy móc nào đo được bản lĩnh của con người, chẳng qua đó chỉ là phương pháp cân não, kiểm tra tâm lý mà thôi. Vậy là bà tự tin bước ra, và còn trách ngược lại viên thủ trưởng vì chẳng tin tưởng bà.Sau lần ấy, bà càng chiếm được lòng tin của sĩ quan Mỹ nên công việc khá thuận lợi. Từ việc ra vào cổng gác không bị xét hỏi, đi muộn về sớm… đến sự vắng mặt do vận chuyển tài liệu đều được bà giải quyết ổn thỏa không để địch nghi ngờ, mang lại thành công lớn cho cách mạng.Bà rất giỏi Tiếng Anh nên khi dịch tài liệu, trường hợp không thể mang tài liệu về nhà, bà phải nghĩ cách “sao chép” nội dung vào bộ nhớ. Đối với tài liệu Tiếng Việt thì bà dịch sang tiếng Anh và tài liệu tiếng Anh thì bà dịch sang tiếng Việt. Cách làm này rất hiệu quả, nhớ lâu, nhớ chính xác.Cũng nhờ chiếm được niềm tin của hầu hết sĩ quan, nhân viên cùng làm nên bà đã truyền tin, cứu được một đồng chí của mình thoát nạn.Một trong những chiến công lớn nhất của bà Tám Thảo là vận chuyển 24 cuốn phim tài liệu quan trọng từ nội thành giao về chiến khu, giúp ta nắm được ý đồ, biện pháp thực hiện chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” cũng như kế hoạch phối hợp của Mỹ với ngụy quyền đàn áp cách mạng miền Nam. Chiến công lớn hơn nữa là bà Tám Thảo đã lấy được sơ đồ, bố trí lực lượng, tài liệu đánh giá của Mỹ, ngụy về trận tấn công vào Sài Gòn - Gia Định, góp phần quan trọng vào việc hoạch định chiến lược cho cuộc chiến đi đến thắng lợi cuối cùng của ta.Hiện tại, bà đã bước sang tuổi 94, hằng ngày vẫn giữ thói quen đọc sách và là một tấm gương lớn cho sự thông minh, bản lĩnh của người phụ nữ nói chung và của những nữ quân nhân tài giỏi nói riêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn