Bài viết

Tim còn đập, đường không tắc

rong những năm kháng chiến chống Mỹ, Khe Ve – Cha Lo – Cổng Trời là một trong những "tọa độ lửa" khốc liệt nhất trên tuyến đường 12A. Hàng nghìn thanh niên xung phong đã ngày đêm bám đường, sửa đường, phá bom và bảo đảm cho những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và bộ đội vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Nam.

Quảng Trị03/07/2026Hoàng Trọng Cường (ĐOÀN VIÊN TDP2 LỘC ĐẠI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm giữa đại ngàn Trường Sơn, tuyến đường từ Khe Ve qua Cha Lo đến Cổng Trời không chỉ là con đường nối Việt Nam với nước bạn Lào mà còn là một "mạch máu" chiến lược trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Từ năm 1965 đến năm 1973, nơi đây hầu như không có ngày nào yên tiếng bom. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá với mục tiêu cắt đứt tuyến chi viện. Núi rừng rung chuyển, đất đá bị cày xới, cầu cống hư hỏng, mặt đường nhiều lần bị xóa khỏi bản đồ chỉ sau một trận ném bom.

Nhưng cứ mỗi khi tiếng máy bay vừa khuất, lực lượng thanh niên xung phong lại từ các hầm trú ẩn lao ra mặt đường. Họ mang theo cuốc, xẻng, xà beng và bộc phá để lấp hố bom, dọn cây đổ, sửa cầu, phá bom nổ chậm và khôi phục giao thông trong thời gian ngắn nhất.

Nhiều người chỉ mới mười tám, đôi mươi. Ban ngày làm việc dưới cái nắng bỏng rát, ban đêm tiếp tục trực chiến dưới ánh pháo sáng. Điều họ luôn ghi nhớ là một lời nhắc giản dị nhưng đầy quyết tâm:

"Tim còn đập, đường không tắc."

Khẩu hiệu ấy không chỉ được hô vang mà còn được khắc trên đá, trở thành lời thề của những người giữ đường Trường Sơn. Họ hiểu rằng nếu con đường bị cắt đứt thì những đoàn xe chở vũ khí, lương thực và thuốc men sẽ không thể đến được chiến trường miền Nam. Vì vậy, dù bom còn nổ, họ vẫn sẵn sàng bước ra làm nhiệm vụ.

Tại Cha Lo – Cổng Trời, lực lượng thanh niên xung phong cùng bộ đội công binh và các đơn vị bảo vệ tuyến đường đã giữ vững một trong những cửa ngõ quan trọng của đường Hồ Chí Minh. Đại đội 759 Thanh niên xung phong là một trong những đơn vị tiêu biểu, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những đóng góp và sự hy sinh trên tuyến đường này.

Chiến tranh kết thúc, những hố bom năm xưa đã được phủ xanh. Con đường 12A hôm nay trở thành tuyến giao thông nối với Cửa khẩu quốc tế Cha Lo, tấp nập xe cộ qua lại. Ít ai biết rằng dưới từng khúc cua, từng vách núi và từng mét đường ấy là mồ hôi, máu và tuổi xuân của biết bao thanh niên xung phong đã cống hiến để giữ cho con đường không bao giờ bị tắc nghẽn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn