Bài viết

Tình

Câu chuyện TÌNH YÊU HƠN NỬA THẾ KỈ TỪ KHÓI LỬA CHIẾN TRANH về người anh hùng Trần Quang Hải trú tại xã Tuyên Hoá – Quảng Trị.

Quảng Trị23/01/2026Mai tùng Dương. (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người lính Trần Quang Hải mang trong lòng khát vọng duy nhất là khi non sông thanh bình sẽ trở về quê nhà Quảng Bình (cũ). Thế nhưng, giữa khói lửa chiến tranh, ông lại bị níu chân nơi đại ngàn Tây nguyên bởi tình yêu kiên định, dũng cảm của cô sơn nữ Người Ê - ĐÊ.

Từ đó, câu chuyện tình hơn nửa thế kỷ nảy nở giữa rừng già, trở thành minh chứng sống động cho sức mạnh tình yêu và sự gắn kết bền chặt giữa các dân tộc.

Ánh sáng soi đường từ cách mạng

Ngôi nhà nhỏ của cụ Trần Quang Hải (Hơn 80 tuổi, ở xã Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Trị) nép mình dưới vườn cây xanh mướt. Vách gỗ cũ kỹ, mái nhà đơn sơ nhưng lúc nào cũng ấm áp bởi những buổi đoàn viên, những lần thanh niên địa phương ghé thăm, tri ân gia đình người có công với cách mạng.

Gần 80, cụ Hải vẫn minh mẫn dù đôi chân yếu phải chống gậy mỗi khi bước đi. Mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền cùng đôi mắt sáng ngời trên gương mặt hằn vết thời gian khiến bất cứ ai gặp cụ cũng thấy gần gũi, thân thương.

Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, kể lại câu chuyện cuộc đời làm người nghe rưng rưng. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở tỉnh Quảng Bình (cũ), tuổi thơ cụ gắn với những tháng ngày làm việc vất vã, chăn trâu cắt cỏ . Bữa cơm đói lúc giáp hạt.

Cũng trong những ngày chăn trâu cắt cỏ ấy, cậu gặp được những người lính bộ đội Cụ Hồ. Họ ân cần hỏi han, kể chuyện cách mạng, gieo vào tâm hồn non nớt niềm tin về ngày mai tươi sáng. Năm 1955, chàng trai trẻ Trần Quang Hải xin gia nhập quân đội. Do sức khỏe yếu, chưa đủ tuổi, tổ chức khuyên cậu tạm trở về. Không nản chí, 3 năm sau, chàng trai trai trẻ được nhập ngủ.

Trong những năm tháng ác liệt tham gia chiến đấu ấy, đơn vị thường trú quân trong rừng già, sống nhờ sự chở che của đồng bào. Và cũng nơi núi rừng ấy, cụ gặp định mệnh đời mình.

Chuyện tình trong khói lửa

Nhắc đến mối tình năm xưa, ánh mắt cụ Hải sáng lên, nụ cười rạng rỡ như ký ức vẫn còn vẹn nguyên. Người chủ động trong chuyện tình này không phải người lính dạn dày trận mạc mà là cô sơn nữ Người ê - đê.

Trong thời gian công tác, cô gái miền sơn cước thầm ngưỡng mộ người linhcs bộ độin cụ hồ cương trực, quyết đoán.

Ngày đất nước hòa bình, vợ chồng cụ Hải nhận nhiều huân, huy chương. Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là sự ghi nhận đóng góp máu xương của họ trong các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc.

Trước khi đưa vợ về quê, cụ Hải nhiều đêm trăn trở làm sao thưa chuyện với cha mẹ, họ hàng về người bạn đời đặc biệt. Khi ấy, rào cản ngôn ngữ, phong tục giữa hai dân tộc còn lớn. Và đúng như dự đoán, gia đình phản đối. Nhưng rồi, bằng sự khéo léo, đảm đang và chân thành, cô gái ê - đê dần chiếm được cảm tình của mọi người. Người con dâu núi rừng, giỏi việc nước, chu toàn việc nhà, đã khiến gia đình chồng mở lòng.

Hơn nửa thế kỷ qua, tình cảm của hai người vẫn nguyên vẹn. Họ nuôi dạy 4 người con trưởng thành, học hành giỏi giang, nay đều có công việc ổn định, có người là cán bộ địa phương. Ở tuổi gần đất xa trời, họ sống cùng con cháu trong ngôi nhà nhỏ bình yên như mong ước thuở nào.

Cụ Hải nắm tay vợ, nở nụ cười hiền: "Nếu không có cái duyên nơi rừng núi năm ấy, chắc tôi đã không có hạnh phúc như bây giờ". Vợ cụ Hải khẳng định: "Nếu được quay lại thời gian khó ấy, tôi vẫn quyết tâm theo đuổi thủ trưởng Hải. Mình yêu thương ai thì phải nói ra. Hạnh phúc là do mình nắm giữ, nếu không chủ động thì sẽ tiếc nuối cả đời".

Chuyện tình của người lính quê Quảng Bình (cũ) và cô sơn nữ người ê - đê năm nào không chỉ là ký ức đẹp của một thời hoa lửa, mà còn là minh chứng cho sức mạnh tình yêu, tình đoàn kết bền chặt giữa các dân tộc. Bom đạn có thể cướp đi tất cả, nhưng không thể dập tắt tình người, càng không thể ngăn trái tim tìm về nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn