TÌNH BẠN BÊN CON ĐƯỜNG MỞ LỬA
Những năm kháng chiến chống Mỹ, con đường Trường Sơn ngày đêm vang tiếng cuốc xẻng và tiếng bom. Lan là thanh niên xung phong mở đường, còn Hòa là chiến sĩ vận tải thường xuyên đi qua đoạn đường chị phụ trách.
Họ quen nhau trong những lần gặp vội giữa rừng. Lan chỉ cho Hòa lối tránh bom, còn Hòa giúp Lan chuyển những bao đất nặng ra khỏi mặt đường. Mỗi cuộc gặp chỉ vài phút, nhưng dần dần, họ coi nhau như bạn thân.
Có lần mưa lớn, đất đá sạt xuống lấp kín lối đi. Đơn vị của Lan phải làm việc suốt đêm để thông đường. Hòa ở lại giúp, dù chuyến hàng phải chậm giờ. Hai người chuyền tay nhau từng xẻng đất, động viên nhau cố gắng.
Đêm ấy, máy bay địch quay lại ném bom. Hòa đẩy Lan xuống hầm trú ẩn, còn mình bị đất đá văng trúng vai. Khi tiếng bom dứt, Lan dìu Hòa ra khỏi hầm, băng bó vết thương bằng chiếc khăn mùi soa đã sờn.
Con đường được thông trước giờ xe qua. Hòa tiếp tục hành quân, Lan lại ở lại bên tuyến đường quen thuộc. Trước lúc chia tay, họ chỉ kịp gật đầu chào nhau, nhưng trong lòng đều hiểu: giữa mưa bom, họ đã có một người bạn để tin cậy.
Ngày đất nước thống nhất, trong buổi gặp mặt những người Trường Sơn năm xưa, Lan và Hòa nhận ra nhau giữa đám đông. Họ mỉm cười, bắt tay thật chặt. Con đường từng nối tiền tuyến nay đã nối lại những tình bạn đẹp đẽ của một thời không thể quên.



