Cựu chiến binh

Tình Bạn Nở Hoa Giữa Mùa Đại Thắng

Lào Cai24/04/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1975, khi cả nước đang dồn sức cho chiến dịch lịch sử giải phóng miền Nam, ông Đặng Văn Sài khi đó đã là một người đàn ông trưởng thành (28 tuổi). Lên đường nhập ngũ đúng vào năm bản lề của lịch sử, ông mang theo sự chín chắn, điềm tĩnh để cùng những người đồng đội trẻ tuổi bước vào một chương mới của dân tộc.

1. Những năm tháng quân ngũ (1975 – 1977)

Giai đoạn 1975 - 1977 là thời điểm vô cùng đặc biệt. Ông Sài cùng đơn vị trải qua những ngày tháng rộn ràng niềm vui toàn thắng, nhưng cũng đầy trách nhiệm trong việc tiếp quản, phục hồi đất nước và bảo vệ thành quả cách mạng.

Trong quân ngũ, giữa những buổi huấn luyện và làm nhiệm vụ dã ngoại, những người lính đến từ khắp các vùng miền đã tụ hội lại, coi nhau như anh em ruột thịt.

2. Kỷ niệm đáng nhớ: Tình bạn đẹp giữa những người lính

Kỷ niệm sâu đậm nhất của ông Sài có lẽ là tình bạn tri kỷ với một người đồng đội cùng tiểu đội. Trong sự thiếu thốn của những ngày đầu sau chiến tranh, mọi thứ từ chiếc khăn mặt, bánh xà phòng đến lá thư quê nhà đều được sẻ chia.

Hơi ấm tình thân nơi đơn vị: Ông Sài nhớ nhất những đêm trực gác cùng nhau dưới ánh trăng, khi tiếng súng đã lùi xa. Hai người bạn ngồi tựa lưng vào nhau, kể cho nhau nghe về ước mơ khi đất nước thanh bình: người muốn về quê cày ruộng, người muốn đi học nghề, người lại mơ về một mái ấm nhỏ.

Có lần ông Sài bị ốm nặng, chính người bạn ấy đã thức trắng đêm nấu bát cháo hành, đi mượn từng viên thuốc xuyên tâm liên để chăm sóc ông. Tình bạn lúc bấy giờ không chỉ là sự giúp đỡ trong công việc, mà là sự thấu hiểu, là chỗ dựa tinh thần lớn lao khi ở xa gia đình.

Những món quà quê nghèo như vài củ sắn lùi, nắm lạc rang được gói ghém cẩn thận trong túi áo để dành cho nhau đã viết nên một bài thơ đẹp về tình bạn của những người lính thời kỳ ấy – một tình bạn thuần khiết, không vụ lợi, chỉ có sự chân thành và tin cậy tuyệt đối.

3. Trở về với niềm tin sắt đá

Năm 1977, ông Đặng Văn Sài xuất ngũ trở về địa phương. Dù chỉ gắn bó với màu áo xanh trong 2 năm, nhưng bản lĩnh và những giá trị nhân văn từ tình bạn với đồng đội đã trở thành hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.

Mỗi khi nhớ về những năm tháng 1975 - 1977, lòng ông lại bồi hồi khi nghĩ về người bạn năm xưa. Những kỷ niệm ấy như một ngọn lửa nhỏ, luôn âm thầm thắp sáng và nhắc nhở ông về một thời thanh xuân rực rỡ, nơi tình người luôn lấp lánh hơn cả những huân chương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn