Bài viết

TÌNH CẢM BÁC DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI PHỤC VỤ

ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hồ không bao giờ coi những người làm công việc phục vụ, giúp việc cho mình là người dưới. Ngược lại, Bác luôn đối xử với họ như những người đồng chí, người thân trong gia đình, với tất cả sự tôn trọng, yêu thương và thấu hiểu. Đồng chí Vũ Kỳ, người đã có vinh dự làm thư ký cho Bác trong nhiều năm, kể lại rằng Bác luôn quan tâm đến đời sống của từng người. Bác biết rõ hoàn cảnh gia đình, tâm tư, tình cảm của mỗi người. Một hôm, thấy đồng chí phục vụ có vẻ mặt không vui, Bác liền gọi lại hỏi: "Chú có chuyện gì trong gia đình phải không? Trông chú có vẻ buồn." Người đồng chí thật thà kể về những khó khăn ở nhà. Bác chăm chú lắng nghe, rồi ân cần động viên: "Có khó khăn gì thì chú cứ nói với Bác, với tổ chức. Chúng ta là một gia đình, phải cùng nhau chia sẻ, giúp đỡ nhau." Bác không bao giờ dùng những từ mang tính mệnh lệnh như "phải làm cái này", "phải làm cái kia". Thay vào đó, Bác thường nói: "Chú giúp Bác việc này nhé", "Chú xem làm thế này có được không?". Sự tôn trọng ấy khiến mọi người làm việc với Bác đều cảm thấy rất thoải mái và được trân trọng. Khi Bác ăn cơm xong, Bác thường tự tay dọn dẹp bát đũa của mình. Đồng chí phục vụ thấy vậy liền nói: "Thưa Bác, việc này để con làm ạ." Bác cười và đáp: "Bác tự làm được. Chú còn nhiều việc khác phải lo. Hơn nữa, đây là việc của Bác, sao lại phiền đến chú." Thỉnh thoảng, Bác lại gọi các đồng chí phục vụ, cảnh vệ lại, hỏi han về công việc, về chuyện học hành. Bác nói: "Các chú làm công việc bảo vệ, phục vụ cũng là làm cách mạng. Công việc nào cũng quan trọng, cũng đáng quý, miễn là mình làm cho tốt. Nhưng các chú cũng phải tranh thủ mà học thêm văn hóa, chính trị để tiến bộ." Tình cảm chân thành, sự đối xử bình đẳng và tình thương yêu của Bác đã khiến tất cả những người được sống và làm việc bên cạnh Người đều cảm thấy vô cùng ấm áp, coi Bác như một người cha, người bác ruột thịt trong gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn