TÌNH CẢM CỦA BÁC VỚI MIỀN NAM
BÙI VĂN CƯỜNG
Trong trái tim Bác Hồ, miền Nam luôn là một nỗi đau đáu, một tình yêu thương da diết không nguôi. Suốt những năm tháng đất nước bị chia cắt, không một ngày nào Bác không hướng về miền Nam ruột thịt. Trong phòng làm việc của Bác ở Phủ Chủ tịch, có một tấm bản đồ Việt Nam. Hàng ngày, Bác vẫn thường đứng lặng hồi lâu trước tấm bản đồ, ánh mắt nhìn về phương Nam xa xôi. Bác nói với các đồng chí xung quanh: "Miền Nam là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi." Mỗi khi có đoàn cán bộ hay chiến sĩ từ miền Nam ra thăm, Bác đều dành thời gian tiếp đón rất lâu. Bác hỏi han tỉ mỉ về tình hình chiến đấu, về đời sống của đồng bào, từ cụ già đến các cháu nhỏ. Có lần, nghe kể về sự dũng cảm của một má chiến sĩ ở Bến Tre, Bác xúc động nói: "Phụ nữ miền Nam thật anh hùng. Cả dân tộc ta tự hào về các má, các chị, các em ở miền Nam." Bác luôn có một mong muốn cháy bỏng là được vào thăm đồng bào miền Nam. Bác đã nhiều lần đề nghị với Bộ Chính trị: "Cho Bác đi vào Nam. Bác đi bộ cũng được, miễn là vào được đến nơi, gặp được đồng bào, động viên được chiến sĩ." Nhưng vì lý do an toàn và sức khỏe của Bác, mong muốn ấy đã không thể thực hiện được. Trong Di chúc, Bác đã viết những lời đầy tiếc nuối và yêu thương: "Tôi có ý định đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc, để chúc mừng đồng bào, cán bộ, và chiến sĩ anh hùng; thăm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quý của chúng ta." Tình cảm sâu nặng, thiêng liêng ấy của Bác đã trở thành nguồn động viên vĩ đại, là ngọn đuốc soi đường, thôi thúc quân và dân cả nước đồng lòng, quyết tâm chiến đấu để giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc, thực hiện trọn vẹn mong ước cuối cùng của Người.



