Bài viết

TÌNH CẢM CỦA BÁC VỚI QUÊ HƯƠNG NGHỆ AN

BÙI VĂN CƯỜNG

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dù ra đi từ năm 21 tuổi và bôn ba suốt hơn nửa thế kỷ, hình ảnh quê hương Nghệ An với dòng sông Lam, núi Hồng vẫn luôn khắc sâu trong trái tim Bác Hồ. Nỗi nhớ quê luôn da diết trong Người. Trong những năm ở Hà Nội, mỗi khi có cán bộ từ Nghệ An ra công tác, Bác đều dành thời gian gặp gỡ. Bác không hỏi những chuyện chung chung mà hỏi rất cụ thể. Bác hỏi: "Làng Sen, làng Chùa bây giờ thế nào? Cây đa, giếng Cốc còn đó không? Đời sống của bà con Kim Liên đã khá hơn chưa?" Một lần, nghe tin quê nhà bị hạn hán nặng, Bác đứng ngồi không yên. Bác liền viết thư gửi Đảng bộ và nhân dân tỉnh nhà. Trong thư, Bác viết: "Nghe tin tỉnh nhà bị hạn hán, Bác rất lo. Bác mong các đồng chí lãnh đạo tỉnh phải xuống 35 ngay với dân, cùng dân bàn cách chống hạn. Phải huy động mọi lực lượng, cứu lúa cho bằng được." Bác luôn mong mỏi được về thăm quê, nhưng vì công việc của đất nước, Bác cứ lần lữa mãi. Năm 1957, sau 46 năm xa cách, Bác mới có dịp về thăm quê lần đầu tiên. Khi bước chân về đến làng Sen, Bác vô cùng xúc động. Bác đi thăm lại ngôi nhà tranh cũ của gia đình, thăm lại từng kỷ vật. Bác nói chuyện với bà con làng xóm bằng chất giọng Nghệ ấm áp, thân thương. Bác nói: "Bác xa nhà, xa quê đã lâu lắm rồi. Nhưng hình ảnh quê hương lúc nào cũng ở trong tim Bác." Trong bài nói chuyện với cán bộ tỉnh nhà, Bác căn dặn: "Nghệ An là một tỉnh có truyền thống cách mạng. Nay trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, tỉnh nhà phải cố gắng vươn lên trở thành một tỉnh gương mẫu." Tình cảm sâu nặng của Bác dành cho quê hương chính là cội nguồn của lòng yêu nước bao la, là động lực để Người cống hiến cả cuộc đời mình cho dân, cho nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn