Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tình cảm của người dân Quảng Ngãi dành cho bệnh xá.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Ngãi, bệnh xá dã chiến không chỉ tồn tại nhờ sự nỗ lực của đội ngũ y bác sĩ, mà còn nhờ tình cảm và sự che chở rất lớn từ người dân địa phương.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Ngãi, bệnh xá dã chiến không chỉ tồn tại nhờ sự nỗ lực của đội ngũ y bác sĩ, mà còn nhờ tình cảm và sự che chở rất lớn từ người dân địa phương. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm đã nhiều lần ghi lại sự đùm bọc thầm lặng ấy: người dân nuôi giấu cán bộ, dẫn đường qua rừng, báo tin khi có địch càn, và đặc biệt là chia sẻ từng bữa ăn ít ỏi với bệnh xá. Có những gia đình dù cuộc sống vô cùng thiếu thốn vẫn sẵn sàng nhường chỗ ở, nhường lương thực, hoặc giúp chăm sóc thương binh. Họ coi bệnh xá như một phần của làng mình, coi những người làm y tế như người thân trong gia đình, dù biết rõ việc che chở ấy có thể mang lại nguy hiểm cho chính họ. Trong nhiều tình huống, người dân còn trực tiếp tham gia hỗ trợ: khiêng cáng thương binh qua suối, dẫn đường trong rừng, hoặc giúp di chuyển bệnh xá khi có tin máy bay hay càn quét. Sự gắn bó ấy không chỉ là giúp đỡ đơn thuần, mà là sự chia sẻ sinh tử trong cùng một hoàn cảnh chiến tranh. Nhật ký của Đặng Thùy Trâm cho thấy rõ rằng: giữa thiếu thốn và bom đạn, chính tình cảm của người dân Quảng Ngãi là điểm tựa tinh thần quan trọng, giúp bệnh xá tồn tại và tiếp tục cứu chữa thương binh. Đó là thứ tình cảm không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và sâu sắc. Từ những bữa cơm sẻ nửa, những đêm che giấu cán bộ, đến những lần tiễn bệnh xá di chuyển trong rừng, tất cả tạo nên một mối gắn kết đặc biệt giữa người dân và lực lượng y tế. Và chính sự gắn kết ấy đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc chiến nơi chiến trường Quảng Ngãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn