Bài viết

tình cảm giữa những người đồng đội

Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân và cùng thực hiện nhiệm vụ. Khi một người mệt, những người khác động viên. Khi có người gặp khó khăn, mọi người đều tìm cách giúp đỡ.

Thanh Hóa11/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật: Ông Trần Văn Hùng
Năm sinh: 1955
Quê quán: Xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Tên người viết: Bùi Minh Đức
Lớp: 10A7

Ông Trần Văn Hùng sinh năm 1955 tại xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ của ông gắn với một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, ông sớm hiểu rằng cuộc sống bình yên mà mọi người mong muốn luôn cần được gìn giữ bằng trách nhiệm và sự hy sinh.

Năm 1975, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Hùng lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tình hình ở biên giới Tây Nam bắt đầu có nhiều diễn biến phức tạp. Ông được huấn luyện rồi điều động vào phía Nam thực hiện nhiệm vụ.

Ông kể rằng những ngày đầu xa nhà là khoảng thời gian rất khó quên. Từ một thanh niên quen với cuộc sống ở quê, ông phải làm quen với những buổi tập luyện nghiêm khắc, những chuyến hành quân dài và cuộc sống thiếu thốn của người lính. Có những ngày hành quân dưới trời nắng nóng, mọi người mệt mỏi nhưng vẫn phải động viên nhau tiếp tục bước đi.

Cuộc sống ở đơn vị không có nhiều tiện nghi. Bữa cơm của người lính thường rất giản dị. Nước uống đôi khi cũng thiếu, chỗ nghỉ ngơi không phải lúc nào cũng đầy đủ. Tuy vậy, theo lời ông kể, điều khiến ông nhớ nhất lại không phải những khó khăn ấy mà là tình cảm giữa những người đồng đội.

Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân và cùng thực hiện nhiệm vụ. Khi một người mệt, những người khác động viên. Khi có người gặp khó khăn, mọi người đều tìm cách giúp đỡ.

Ông Hùng vẫn nhớ một người đồng đội rất thân. Hai người thường kể cho nhau nghe chuyện gia đình và những dự định sau khi trở về. Họ từng nói sẽ cùng nhau trở lại quê nhà sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Thế nhưng người đồng đội ấy đã hy sinh trong chiến đấu và không thể thực hiện lời hẹn.

Nhắc đến người bạn cũ, giọng ông chậm lại. Ông nói rằng thời gian có thể làm con người già đi nhưng không thể xóa được ký ức về những người đã từng sát cánh bên mình. Đối với ông, những người đồng đội đã hy sinh luôn là một phần của tuổi trẻ mà ông không bao giờ quên.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Hùng trở về quê hương, lập gia đình và bắt đầu cuộc sống lao động bình dị. Nhìn đất nước ngày càng đổi thay, đường làng được xây dựng khang trang hơn, trẻ em được đến trường và cuộc sống của người dân ngày càng tốt hơn, ông cảm thấy rất vui và tự hào.

Ông nói với tôi rằng thế hệ trẻ hôm nay thật may mắn vì được sống trong hòa bình. Vì vậy, các em cần biết trân trọng những gì mình đang có, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm.

Cuộc gặp gỡ với ông Hùng khiến tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh được ghi lại trong sách lịch sử. Đằng sau đó còn là tuổi trẻ, là những người mẹ chờ con, những gia đình xa cách và những người lính đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Là một học sinh lớp 10, tôi chưa thể làm được những điều lớn lao. Nhưng tôi nghĩ mình có thể bắt đầu bằng việc học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, biết yêu thương gia đình và sống có ích cho cộng đồng. Đó cũng là cách để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối những gì cha ông đã vun đắp bằng cả tuổi thanh xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tình cảm giữa những người đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa