TÌNH CẢM SÂU NẶNG VỚI ĐỒNG BÀO MIỀN NAM (NĂM 1965 - 1969)
Thôn Liễu Kinh
Trong suốt những năm tháng kháng chiến, hình ảnh "Miền Nam ruột thịt" luôn đau đớn và đau đau trong trái tim Bác. Bác từng xúc động thốt lên: "Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi".
Mỗi khi có các đoàn đại biểu, chiến sĩ, dũng sĩ diệt Mỹ hay các cháu thiếu nhi từ miền Nam ra thăm miền Bắc, Bác đều dành thời gian đón tiếp thân mật tại nhà sàn. Bác ôm chặt từng chiến sĩ, hỏi thăm tỉ mỉ về tình hình chiến đấu, đời sống của đồng bào, từng con hẻm, bờ xóm miền Nam. Khi thấy các dũng sĩ miền Nam mang trên mình những vết thương do bom đạn địch, mắt Bác lại rấn rấn nước mắt.
Trong những năm cuối đời, dù sức khỏe đã yếu, mỗi lần nghe báo cáo về tình hình chiến sự miền Nam, Bác lại giục các đồng chí bác sĩ và thư ký: "Cho Bác vào thăm miền Nam!". Các đồng chí lo lắng cho sức khỏe của Bác nên khuyên Bác chờ thêm, Bác nói: "Nếu không đi được bằng đường bộ thì cho Bác đi bằng đường biển, nếu xe không đi được thì Bác đi bộ, mỗi ngày đi một ít, nhất định Bác phải vào thăm đồng bào miền Nam!". Tình yêu thương bao la ấy là nguồn sức mạnh tinh thần vô bờ bến tiếp sức cho quân dân miền Nam chiến đấu đến ngày toàn thắng.



