Cựu chiến binh

Tình dân quân trên đất chùa Tháp

Ninh Bình16/05/2026Đinh Tuệ Mai (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của người lính tình nguyện Vũ Khắc Cảnh, hình ảnh những người mẹ, người chị Campuchia luôn hiện lên với sự hiền hậu và bao dung. Dù khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa, nhưng tình cảm giữa bộ đội Việt Nam và nhân dân nước bạn đã trở thành một biểu tượng cao đẹp của tình hữu nghị quốc tế.

Ông Cảnh nhớ lại những ngày đơn vị đóng quân tại một làng quê nghèo xơ xác vì nạn diệt chủng. Khi đó, bộ đội cũng thiếu thốn, dân lại càng đói khổ hơn. Thấy các em nhỏ Campuchia gầy gò, bụng phình to vì thiếu chất, ông và anh em trong tiểu đội đã quyết định nhường bớt khẩu phần lương khô và gạo của mình. Có những buổi chiều, ông Cảnh cùng đồng đội giúp dân sửa lại mái nhà, đào lại cái giếng đã bị Pol Pot đổ thuốc độc.

Đáp lại tình cảm ấy, bà con trong phum coi bộ đội Việt Nam như con em trong nhà. Có một bà cụ mà ông Cảnh hay gọi thân thương là "Mẹ", mỗi lần thấy ông đi qua đều gọi vào cho một trái thốt nốt hay một ít cá khô thơm phức. Những lúc ông bị ốm, mẹ lại dùng các loại lá rừng để xông, để nấu nước cho ông uống. Giữa chiến trường khói lửa, tình cảm chân thành của những người dân xa lạ đã sưởi ấm lòng người lính trẻ, giúp ông vơi đi nỗi nhớ nhà và có thêm động lực để cầm chắc tay súng.

Mối quan hệ máu thịt giữa quân và dân không biên giới ấy đã viết nên một trang sử vàng cho tình đoàn kết hai dân tộc. Với ông Cảnh, những tình cảm ấy quý giá hơn bất kỳ tấm huân chương nào mà ông nhận được trong đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tình dân quân trên đất chùa Tháp | Câu chuyện thời hoa lửa