Tình dân vùng căn cứ Chủ đề: Hũ gạo của Ngoại
Tình dân vùng căn cứ
Chủ đề: Hũ gạo của Ngoại
Vùng đệm xung quanh căn cứ Tỉnh ủy Kiên Giang là những xóm nhỏ nghèo nàn bên bờ kênh Chắc Băng. Địch lập đồn bốt dày đặc, thực hiện chính sách "gom dân, lập ấp chiến lược" hòng cắt đứt nguồn tiếp tế của nhân dân cho cách mạng. Nhưng chúng không thể ngăn được bước chân của Ngoại Tư.
Ngoại Tư năm đó đã ngoài bảy mươi, tóc bạc phơ như cước. Nhà ngoại có ba người con trai thì hai người đã hy sinh, người còn lại đang là chiến sĩ trinh sát bảo vệ Tỉnh ủy. Hằng ngày, Ngoại giả vờ đi mò cua bắt ốc ven rìa rừng tràm, nhưng thực chất là để quan sát tình hình đồn bốt giặc và gom góp từng lon gạo cốt che giấu dưới đáy giỏ.
Một đêm mưa tầm tã, căn hầm bí mật của ban hậu cần Tỉnh ủy cạn kiệt lương thực do bị địch bao vây suốt một tuần. Giữa lúc đêm đen, tiếng gõ cửa quy ước “ba nhịp ngắn, một nhịp dài” vang lên tại căn chòi của Ngoại Tư. Hai chiến sĩ giao liên mình đầy bùn đất, lả đi vì đói bước vào.
Ngoại không nói một lời, nhanh chóng nhóm ngọn lửa nhỏ bếp tro, nấu vội nồi cháo trắng. Ngoại dỡ tấm ván gường, lôi ra hũ sành nhỏ chứa những hạt gạo trắng ngần cuối cùng mà Ngoại đã nhịn ăn để dành.
“Ăn đi các con, ăn cho ấm cái bụng rồi còn giữ lấy căn cứ. Tỉnh ủy còn thì dân mình còn hy vọng” – Ngoại vừa quạt cháo vừa thì thầm, ánh mắt rực lên dưới ánh lửa bếp tù mù.
Khi tiếng súng nổ vang ở đầu thôn báo hiệu quân cảnh đi tuần, Ngoại thúc giục hai chiến sĩ rút nhanh qua lối cửa sau dẫn ra rạch chuối. Hũ gạo ấy đã cứu đói cho một tổ công tác của Tỉnh ủy trong những ngày ngặt nghèo nhất. Thời hoa lửa ở căn cứ Kiên Giang là thế, mỗi hạt gạo nuôi quân đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả sự can trường của những người mẹ vùng ven.



