Bài viết

Tình đồng chí

Ninh Bình06/05/2026Trần Thị Viên (xã Kim Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm đó là một buổi sáng sớm, sương còn phủ kín cả cánh rừng. Đơn vị tôi vừa hành quân suốt đêm, ai cũng mệt rã rời. Chúng tôi dừng lại bên một triền đồi thấp để nghỉ tạm.

Trong tổ có một cậu lính trẻ tên Hải, quê miền Trung. Cậu ít nói, nhưng rất nhanh nhẹn. Khi mọi người tranh thủ chợp mắt, Hải lại nhận phần gác thay cho một người đang sốt. Cậu chỉ nói đơn giản: “Anh nghỉ đi, để em canh.”

Khoảng gần trưa, khi sương tan dần, bất ngờ có tiếng trực thăng từ xa vọng lại. Hải là người phát hiện đầu tiên. Cậu lập tức báo động, nhờ vậy cả đơn vị kịp thời tản ra, ngụy trang trước khi máy bay tới.

Trực thăng lượn vài vòng trên đầu, bắn xuống vài loạt đạn rồi bay đi. Không ai trong đơn vị bị lộ.

Sau đó, khi mọi người tập hợp lại, ai cũng nhìn Hải. Cậu chỉ cười, lau mồ hôi trên trán:
“May mà em chưa ngủ.”

Một câu nói rất nhẹ thôi, nhưng nếu hôm đó Hải lơ là chỉ một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Những người lính như cậu ấy không làm điều gì quá lớn lao, nhưng chính những việc nhỏ đúng lúc như vậy… đã giữ cho cả đơn vị còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn