Tình Đồng Chí
TÌNH ĐỒNG ĐỘI CỦA CỤ LIÊN TỪ NGÀY XƯA CŨ
Ở một góc nhỏ nơi nghĩa trang liệt sĩ ở xã Cảnh Thụy, phường Yên Dũng, tỉnh Bắc Ninh ngày ngày vào mỗi sớm mai ông Trần Văn Luận đều đặn đều ra quét dọn,lau chùi, hương khói hay thủ thỉ những lời tâm sự tuổi xế chiều với hai người bạn thân cùng tiểu đội ngày xưa ra chiến trường
Người dân xung quanh kể rằng,đều đặn mỗi sáng sớm ông đều đi chiếc xe đạp của mình đến nghĩa trang mang theo bó hương hay thỉnh thoảng cũng mang thêm chút bánh, hoặc vài bông hoa đến để thăm những người bạn của mình. Bóng dáng người đàn ông tuổi 70 sớm nào cũng đến khu nghĩa trang đã dần trở nên quen thuộc với người dân xung quanh. Dáng người chừng khá to con nhưng giọng nói lại trầm và ấm hơn bao giờ hết đi với ông luôn là nụ cười phúc hậu, tươi vui hệt như chưa từng trải qua thời mưa bom bão đạn. Thế nhưng, mỗi khi nhắc lại về truyện xưa giọng ông có đôi phần nghẹn lại,đôi mắt cũng trở nên xa xăm như chứa chan cả vùng trời ký ức rực lửa hào hùng về những năm tháng tuổi trẻ cùng đồng đội dâng hiến thanh xuân cho đất nước
Ông Ngô Văn Hả và ông Nguyễn Lâm Tới- hai người bạn thân cùng tiểu đội 559 binh đoàn Trường Sơn cũng như là hai người để lại cho ông Luận những kí ức, ấn tượng sâu đậm nhất
Năm 1973 ông Luận khi ấy mới trạc 21 tuổi- độ tuổi đáng ra đang học và phát triển bản thân, thì ông theo phong trào Thanh Niên Xung Phong giải phóng đất nước quyết tâm đi hành quân để chung tay bảo vệ đất nước. Ngày ấy dù đã đỗ trường đại học ông hằng mơ ước và đang theo đuổi con đường trở thành một người “thanh tra” tinh tường và sáng suốt thế nhưng khi có phong trào đi ra chiến trường ông quyết gác lại con đường ước mơ của mình để ra được chiến khu góp công mình cho đất nước
Những gian lao,khó khăn đã đến ngay khi ông được lên đường ra chiến khu. Ngày ấy, không có xe cơ giới,con đường chẳng bằng phằng thức ăn chỉ là những bữa rau rừng hay bát cháo nhạt, thế nhưng lại chẳng một lời kêu ca cả tiểu đội vẫn ung dung bước di hành quân với tiêu chí “ ngày nghỉ đêm đi” cứ đi mãi đi mãi thế thôi, đi hết qua cánh rừng già sâu thẳm lại đến những con đường đèo đầy sỏi đá. Ánh trăng len lỏi qua từng kẽ lá rọi sáng con đường hành quân cho các người lính dần đã trở thành người bạn tri kỉ với những anh chàng thanh niên khi ấy, bởi lẽ nó không đơn thuần chỉ là ánh sáng le lói soi chiếu con đường cho các anh mà còn là ánh sáng nhẹ nhàng, êm ả làm dịu đi những cơn nóng “trong lòng” của bom lửa đánh phá
Vượt qua sông Bến Hải, đến địa phận Quảng Trị, ông Luận và đồng đội của mình được biên chế vào bộ tư lệnh 559 binh đoàn Trường Sơn- đường mòn Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ của tiểu đội ông vô cùng vất vả và nguy hiểm đó chính là phải đánh mìn mỏ đá để lấy đá rải đường cho xe di chuyển- ông Luận nhờ sự chỉ huy tài tình đã được làm tiểu đội trưởng chỉ huy. Trong suốt những năm 1974- những năm khốc liệt nhất khi đất nước cận kề với chiến dịch giải phóng đất nước, ông đã được làm quen và đồng hành với hai người bạn để lại cho ông những niềm vui nhỏ nhoi tươi sáng nhất trong chiến khu khốc liệt là ông Tới và ông Hả,ông kể “ông nhớ lắm, nhớ hai bóng dáng bé nhỏ gầy rộm mà lại mạnh mẽ kiên cường hơn bao giờ hết, lúc nào cũng mang lại tiếng cười cho cả đội khi mọi người căng thẳng nhất” ông bồi hồi nói
Những con đường mà họ ngày ngày dựng lên không chỉ có mồi hôi, nước mắt mà nó còn thấm đẫm máu sương của bao người chấp nhận hi sinh để dựng xây và bảo vệ chúng. Có lẽ kỉ niệm khó quên nhất đối với ông Luận là sự hi sinh anh dũng của hai người bạn thân vào một ngày làm nhiệm vụ như mọi hôm. Ngày ấy, là vào một ngày cuối tháng 5 năm 1974 tưởng chừng sẽ là những hôm làm việc như thường lệ dưới cái khắc nghiệt nắng như đổ lửa mà còn trong một hầm mỏ chật chội và kín mít, tiểu đội vẫn đánh bom như mọi khi để khai thác đá thì chẳng may tai nạn đã xảy ra mỏ đá đã bị sập, thấy vậy ông Luận bàng hoàng chỉ huy mọi người khẩn chương ứng cứu nhanh chóng. Khi ấy hai ông Tới, Hả là hai người chịu khó chạy sâu vào trong hầm nhất để cứu một đồng đội còn sót lại, thế nhưng bi thảm thay khi còn chưa kịp ra khỏi mỏ, nó lại sập một lần nữa vậy rồi ba người lính cảm tử ấy đã mãi bị trôn vùi trong sỏi đá “ thương lắm cháu ạ, còn chưa đợi được đến ngày giải phóng rồi cùng nhau về quê làm việc thì đã hy sinh rồi ”,ông Luận nghẹn ngào mắt đỏ hoe kể lại
Đau thương là thế, nhưng ông và cả đội cũng không dám chìm trong những cảm xúc ấy quá nhiều họ cố gắng vượt qua nỗi u sầu khi mất đi hai người đồng đội tốt bụng nhất, ông Luận đã kịp ghi lại họ tên và thông tin của hai người bạn tri kỉ của mình để sau này khi đất nước hòa binh họ sẽ được nhớ và nhắc tới vì sự cao cả của mình. Thân làm đội trưởng ông không cho phép bản thân bị chìm trong nỗi sót thương quá lâu mà quên đi nhiệm vụ còn đang ưu tiên, cần thực hiện của mình, ông liền an ủi động viên bản thân hay cả những người còn lại tiếp tục phấn chấn để hoàn thành nốt nhiệm vụ còn đang dang dở “ từ ngày thiếu vắng đi hai người họ, cả tiểu đội bỗng chợt cũng trầm lặng đi hẳn” ông bồi hồi nói, có lẽ hai người lính cảm tử ấy đã không đơn thuần chỉ là những người đồng đội mà còn là sợi dây kết nối, gắn kết những con người tưởng chừng như xa lạ lại gần được với nhau. Họ là linh hồn, là sức sống, là niềm vui mong manh giữa chiến trường khốc liệt của mọi người. Có lẽ ai trong cả đội cũng đau đáu hay một phần hồn của họ cũng cảm thấy mất mát hơn kể từ khi hai người đồng đội ấy rời xa
Năm 1975 khi đất nước ta toàn chiến thắng giải phóng, ông Luận được trở về bao năm tháng xa nhà. Thấy con trai an toàn trở về, mẹ ông xúc động mà ôm chầm lấy con mà khóc, thế rồi ông quyết không nghỉ ngơi sau hậu chiến tranh ông lại tiếp tục con đường học hành còn đang dang dở của mình để có thể trở thành một thanh tra xuất sắc như bản thân từng ước ao. Sau đó vài năm sau khi đất nước đã ổn định, ở huyện đã tổ chức tri ân những người đã đóng góp công lao trong việc bảo vệ đất nước, ông được mời đến trao huân chương vậy nhưng không dừng lại ở đấy ông vẫn nhớ đến hai người đồng đội đã hi sinh của mình mà đã đưa thông tin của hai người cho huyện để cũng được trao huân chương và lập mộ ở nghĩa trang liệt sĩ. Thật xúc động khi cả hai ông Tới, Hả đều được phong là an hùng lực lượng vũ trang
Giờ đây, khi đã trải qua hàng chục năm ông Luận cũng đã có một gia đình nhỏ kề bên vậy nhưng miền ký ức những năm thanh niên ấy vẫn đọng lại trong tâm trí ông, đôi lúc con cháu đến chơi ông lại bùi ngùi nhớ lại xúc động mà kể cho con cháu của mình về câu chuyện thời bom lửa ấy



