.Tình đồng chí, đồng đội
Mỗi khi lật lại những trang ký ức về thời trai trẻ, lòng tôi – một người con của mảnh đất Tân Đức Đông sinh ngày 07/11/1950 – lại bồi hồi nhớ về những năm tháng đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Dù đã bước qua tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, nhưng khi Tổ quốc cần đến, tháng 02/1979, tôi đã tạm biệt gia đình để dấn thân vào con đường cách mạng. Đó là thời điểm đất nước ta bước vào một cuộc chiến đấu mới đầy cam go để bảo vệ biên cương và thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Quãng đời từ năm 1979 đến 1986 là hành trình bảy năm tôi luyện bản lĩnh người lính trong khói lửa biên thùy. Tôi vẫn nhớ như in những đêm hành quân băng rừng, lội suối, những cơn sốt rét rừng hành hạ và cả những thiếu thốn nơi tiền tuyến xa xôi. Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành sức mạnh vô biên; chúng tôi đã chia nhau từng mẩu lương khô, nhường nhau từng ngụm nước sạch, cùng chung một ý chí giữ vững tay súng bảo vệ bình yên cho nhân dân. Bảy năm cống hiến không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà là sự trưởng thành về lý tưởng và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với nhân dân. Trở về sau năm 1986, những kỷ niệm thời "vào sinh ra tử" ấy vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực trong tim, nhắc nhở tôi luôn sống vững vàng và xứng đáng với truyền thống bộ đội cụ Hồ, với mảnh đất quê hương đã nuôi dưỡng mình khôn lớn



