Tình đồng chí đồng đội soi sáng bước đường chiến tranh
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Trần Quốc Bình trong thời kỳ hậu chiến.
Chiến tranh đã qua đi, cỏ xanh đã phủ kín những hố bom năm xưa tại Bình Trị Thiên, nhưng những trang sử hào hùng và bi tráng vẫn còn mãi. Thế hệ thanh niên chúng tôi ngày ấy đã gác lại bút nghiên, gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường bảo vệ đất nước với một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai tươi sáng. Nơi tuyến đầu ác liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ. Đồng chí Bảo, người anh em kết nghĩa của tôi, đã không màng hiểm nguy lao ra giữa làn đạn để cứu thương binh. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau nửa nhúm lương khô, đắp chung mảnh nilon mỏng manh giữa đêm sương lạnh buốt. Tình đồng chí thiêng liêng ấy đã sưởi ấm những trái tim khao khát hòa bình. Nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình luôn cồn cào trong tâm trí mỗi người. Kỷ vật duy nhất mang theo là chiếc khăn thêu của người thương ở phương xa. Tình yêu đôi lứa, tình thân gia đình đã đan xen, hòa quyện thành động lực để chúng tôi kiên cường bám trụ trận địa. Dẫu biết hy sinh là điều khó tránh khỏi, nhưng chúng tôi vẫn vững tin vì biết rằng sau lưng luôn có gia đình ngóng đợi. Trở về sau cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, mang trên mình những vết thương, nhưng chúng tôi vẫn tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng. Mỗi dịp hội ngộ, ôm nhau khóc cười, chúng tôi lại thấy như mình sống lại tuổi mười tám. Tình đồng đội thiêng liêng cùng tình thương gia đình đã kiến tạo nên giá trị vĩnh cửu của người lính cụ Hồ.



