Tình đồng chí đồng đội soi sáng bước đường chiến tranh
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Võ Văn Phúc trong thời kỳ hậu chiến.
Có những đêm không ngủ, hình bóng chiến trường Tây Nguyên lại hiện về rõ nét như một thước phim quay chậm. Chúng tôi, những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi, đã xông pha giữa lửa đạn với một trái tim nhiệt huyết. Niềm tin vào Đảng, vào Bác Hồ đã thắp sáng con đường hành quân gian khổ đầy sương gió. Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm đặc biệt nhất mà tôi từng trải qua. Đó là ánh mắt thấu hiểu của đồng chí Minh trước giờ nổ súng, là cái siết tay thật chặt thay cho lời từ biệt. Giữa mưa bom bão đạn, chúng tôi bảo vệ nhau bằng cả mạng sống. Tinh thần của người lính cụ Hồ rực sáng trong những thời khắc sinh tử ấy, trở thành ngọn lửa ấm áp giữa chốn đạn bom lạnh lẽo. Tình thân gia đình là một thứ vũ khí đặc biệt không có sức sát thương nhưng lại có sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù. Ký ức về những ngày ấu thơ bên mâm cơm gia đình ấm áp đã nuôi dưỡng lòng nhân ái trong mỗi người lính. Dù tay nhuốm máu quân thù, nhưng trái tim chúng tôi vẫn luôn giữ được sự trong sáng và lương thiện nhờ có tình yêu thương của gia đình che chở. Chúng tôi đã sống một cuộc đời không hối tiếc. Tình yêu gia đình và tình đồng chí đã nâng bước chúng tôi qua những năm tháng bi tráng nhất của dân tộc. Giữ vững phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ trong thời bình, chúng tôi tiếp tục là chỗ dựa vững chắc cho gia đình, là những người bạn tri kỷ của nhau cho đến tận cuối cuộc đời này.



