Cựu chiến binh

tình đồng chí, đồng đội trong giai đoạn cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế diễn ra vô cùng khốc liệt

Lào Cai13/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ ở tuổi 24 (năm 1980) – cái tuổi đã có sự trưởng thành và chín chắn – ông bước vào quân ngũ khi đất nước đang trong tình trạng báo động cao. 5 năm cống hiến (1980 - 1985) là khoảng thời gian đủ dài để nếm trải mọi gian khổ và để lại những ký ức không thể nào quên về những người bạn đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

1. Hành trình binh nghiệp (1980 - 1985)

Trong giai đoạn này, các đơn vị quân đội thường tập trung vào hai nhiệm vụ chính: chiến đấu tại biên giới phía Bắc hoặc tham gia liên quân tình nguyện tại Campuchia.

  • Người lính "đàn anh": So với các tân binh 18 tuổi, ông Lộc nhập ngũ năm 24 tuổi thường được xem là người anh trong đơn vị, thường xuyên chia sẻ, dìu dắt các đồng đội trẻ hơn trong sinh hoạt và tác chiến.

  • Địa bàn hoạt động: Với mốc thời gian này, ông có thể đã tham gia vào các trận đánh phòng ngự tại các cao điểm dọc biên giới phía Bắc (như mặt trận Vị Xuyên - Hà Tuyên) hoặc thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại nước bạn, nơi cuộc chiến chống tàn quân Pol Pot vẫn đang tiếp diễn cam go.

  • 2. Kỷ niệm đáng nhớ: Tình đồng ngũ và sự hy sinh

    Trong chiến tranh, không có gì thiêng liêng hơn tình đồng đội "hạt muối cắn đôi, bát cơm sẻ nửa". Đối với cựu chiến binh Nguyễn Xuân Lộc, những kỷ niệm đau thương nhưng hào hùng nhất thường gắn liền với những người bạn đã hy sinh:

    • Lời hứa chưa thực hiện: Có lẽ có những buổi tối trong rừng sâu, bên ánh lửa nhỏ, ông và người bạn thân nhất của mình đã cùng nhau chia sẻ về ước mơ ngày hòa bình: "Về quê tao chơi", "Cưới vợ cho mày"... Nhưng rồi, sau một trận pháo kích hoặc một đợt phục kích, người bạn ấy đã ngã xuống ngay trước mắt ông.

  • Giây phút sinh ly tử biệt: Hình ảnh người đồng đội hy sinh trong vòng tay mình, những lời trăng trối cuối cùng gửi về cho gia đình, mẹ già ở quê hương là nỗi ám ảnh nhưng cũng là động lực để những người ở lại như ông Lộc tiếp tục chiến đấu.

  • Kỷ vật còn lại: Có thể là một chiếc ca nhôm, một chiếc võng dù hay một lá thư chưa kịp gửi... những kỷ vật đó đã theo ông suốt hành trình quân ngũ và cả khi trở về đời thường, như một phần máu thịt của người bạn đã gửi lại chiến trường.

  • 3. Trở về và sự tri ân (Sau 1985)

    Năm 1985, ông xuất ngũ trở về khi mái đầu đã bắt đầu nhuốm bụi thời gian của những năm tháng gian khổ.

    • Nỗi nhớ khôn nguôi: Dù cuộc sống bộn bề, nhưng mỗi dịp lễ Tết hay ngày thương binh liệt sĩ, trái tim ông lại hướng về những cánh rừng, những cao điểm nơi đồng đội mình đang nằm đó.

  • Tìm lại đồng đội: Nhiều cựu chiến binh cùng thời với ông đã dành cả quãng đời còn lại để đi tìm phần mộ đồng đội hoặc giúp đỡ gia đình những người đã khuất, như một cách để trả món nợ ân tình với người đã hy sinh cho mình được sống.

  • Câu chuyện của ông Nguyễn Xuân Lộc không chỉ là câu chuyện của cá nhân, mà là đại diện cho một thế hệ "đất nước đứng lên". Sự hy sinh của những người bạn đồng ngũ của ông là minh chứng cho cái giá của độc lập, tự do. Đối với ông, những người bạn ấy không bao giờ mất đi, họ vẫn sống mãi trong ký ức và trong mỗi câu chuyện ông kể cho con cháu sau này.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    tình đồng chí, đồng đội trong giai đoạn cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế diễn ra vô cùng khốc liệt | Câu chuyện thời hoa lửa