Tình đồng chí, đồng đội và cuộc sống quân ngũ
Sống ở chiến trường, cái đói và những cơn sốt rét rừng đôi khi còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Trong một đợt hành quân luồn sâu, tuyến tiếp tế bị cắt đứt, lương thực cạn kiệt. Cả tiểu đội chỉ còn sót lại một nắm gạo rang.
Bác Bình lúc đó đang lên cơn sốt rét, người run bần bật, môi tím ngắt. Một người đồng đội quê ở Vĩnh Phú đã vuốt những hạt gạo rang cuối cùng vào chiếc ca sắt, đun chút nước cháo loãng ép bác ăn. "Cố nuốt đi Bình, sống mà còn về với mẹ." Nửa nắm gạo rang ngày ấy đã cứu mạng bác. Tình đồng chí nơi chiến hào không phải là những lời lớn lao, mà là nhường nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc chống sốt rét và sẵn sàng lấy thân mình che mảnh bom cho nhau.



