TÌNH ĐỒNG CHÍ DƯỚI DÒNG VÀM CỎ
Trong một trận phục kích nảy lửa bên bờ sông Vàm Cỏ Đông, tiếng đạn pháo cày xới mặt nước thành những cột sóng dâng cao. Chiếc thuyền ngầm dã chiến của tiểu đội không may trúng đạn pháo đối phương, vỡ tan giữa dòng nước xiết.Trong một trận phục kích nảy lửa bên bờ sông Vàm Cỏ Đông, tiếng đạn pháo cày xới mặt nước thành những cột sóng dâng cao. Chiếc thuyền ngầm dã chiến của tiểu đội không may trúng đạn pháo đối phương, vỡ tan giữa dòng nước xiết.
Trong một trận phục kích nảy lửa bên bờ sông Vàm Cỏ Đông, tiếng đạn pháo cày xới mặt nước thành những cột sóng dâng cao. Chiếc thuyền ngầm dã chiến của tiểu đội không may trúng đạn pháo đối phương, vỡ tan giữa dòng nước xiết.
Một người chiến sĩ trẻ bị mảnh đạn găm sâu vào chân, máu chảy đỏ cả một vùng nước. Anh đớn đau không thể khua chân bơi, cơ thể chìm dần xuống lòng sông lạnh ngắt. Giữa ranh giới sinh tử, khi trận mưa đạn đại liên từ bờ bên kia vẫn quét xối xả mặt nước, người đồng đội đi cùng đã không một giây ngần ngại.
Anh lao mình tới, một tay quàng qua nách đỡ chặt lấy đầu bạn để ngoi lên khỏi mặt nước, tay kia gồng hết sức quạt nước chống lại dòng chảy cuồn cuộn. Bom nổ xé trời, mảnh đạn bay rát mặt, sức lực dần kiệt cùng dưới áp lực của dòng nước xiết. Nhìn bạn đuối sức, người lính bị thương thều thào trong hơi thở ngắt quãng: "Thả tao ra... không cả hai cùng chết đấy!"
Người đồng đội gào lên, tiếng hét chìm trong tiếng nổ rung chuyển cả bến sông: – “Mày phải sống để về gặp mẹ!”
Bằng một nỗ lực phi thường của tình đồng chí, anh cắn răng chịu đựng, bơi từng mét nước đầy máu và mồ hôi, dìu bạn tấp vào một rặng dừa nước an toàn. Hai người lính tựa lưng vào nhau, hơi thở dồn dập giữa tiếng pháo xa dần. Dòng sông Vàm Cỏ Đông hôm ấy đã chứng kiến một thiên tự ca bất tử về tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng có thể quật ngã cả đạn bom và dòng nước xiết.


