Cựu chiến binh

Tình đồng chí giữa vùng biên ải Lào Cai (1)

Ninh Bình13/05/2026Trần Thị Phương Liên (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt tại biên giới Lào Cai, khi phương tiện thông tin liên lạc còn vô cùng thô sơ, những lá thư tay chính là nhịp cầu duy nhất nối liền tiền tuyến và hậu phương. Với bác Nguyễn Văn Chúc, mỗi khi ngớt tiếng pháo, việc đầu tiên bác làm là tìm một góc nhỏ trong hầm pháo, lôi ra mẩu giấy sổ tay đã sờn mép để viết thư về quê hương Liên Trì. Những dòng chữ được viết vội dưới ánh đèn dầu hỏa leo lét, đôi khi nhòe đi vì bụi đất và khói thuốc súng, nhưng chứa đựng trong đó là cả một bầu trời thương nhớ. Bác kể rằng, viết thư lúc ấy không chỉ là để hỏi thăm sức khỏe mà còn là cách để người lính khẳng định với gia đình rằng: "Con vẫn bình an, vẫn đang vững vàng tay súng bảo vệ biên cương".

Hành trình của một lá thư từ đỉnh núi mờ sương Lào Cai về đến vùng đồng bằng Ninh Bình là một chặng đường đầy gian nan, phải băng qua bao nhiêu dốc cao, suối sâu và cả những vùng túi bom của địch. Thế nên, mỗi khi nhận được thư từ quê nhà gửi lên, đó là một ngày hội thực sự của cả đơn vị. Cả tiểu đội pháo cao xạ lại xúm xít quanh một ngọn đèn, cùng nhau nghe đọc chung từng lời dặn dò của người mẹ, người vợ. Có những lá thư gia đình báo tin mùa màng bội thu, tin đứa em nhỏ học hành tiến bộ, tất cả trở thành liều thuốc tinh thần vô giá. Những lời nhắn nhủ giản dị ấy giúp bác và đồng đội quên đi cái đói, cái rét và sự khốc liệt của chiến trường. Đối với bác Chúc, chính những dòng chữ thân thương từ Liên Trì đã tiếp thêm sức mạnh để bác giữ vững nòng pháo, bởi bác biết rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ sự bình yên cho chính mái nhà và những người thân yêu đang đợi chờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn