Tình đồng chí thiêng liêng giữa lằn ranh sinh tử
Kỷ niệm sâu sắc nhất của cựu chiến binh Trần Đình Trọng (tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975) không phải là những trận đánh lớn, mà là một ngụm nước hiếm hoi trong buổi hành quân thần tốc:
Bối cảnh: Những ngày tháng 4/2025, cái nắng oi ả của miền Nam như thiêu như đốt, nước ngọt trên đường hành quân cạn sạch.
Khoảnh khắc:
"Hôm đó, tôi bị thương nhẹ ở chân, mệt lả vì mất nước. Trong vai trò tiểu đội trưởng, tôi bắt buộc phải nhường bình tông nước duy nhất còn lại cho cậu út trong tiểu đội – thằng Nam, mới tròn 18 tuổi quê Nam Định. Nam nhất quyết không chịu uống, cứ áp bình nước vào tay tôi và bảo: 'Anh phải sống để về gặp mẹ anh, em khỏe hơn, em chịu được'.
Chúng tôi cứ nhường qua nhường lại dưới cái nắng như đổ lửa. Cuối cùng, một đồng bào dân tộc ở ven đường nhìn thấy đã mang ra một vại nước mát lạnh chia cho cả tiểu đội. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng đội chính là thứ sức mạnh duy nhất giữ chúng tôi lại với nhau."


