Tình đồng chí trong bão táp
Vào mùa thu năm 1930, phong trào cách mạng tại Đức Phổ phát triển rầm rộ nhưng cũng bị kẻ thù lùng sục gắt gao. Trong một ngôi nhà nhỏ bên đầm An Khê, Nguyễn Nghiêm đang chủ trì cuộc họp mật để chuẩn bị cho việc thành lập Đội tự vệ đỏ. Ngồi cạnh ông là Nguyễn Chánh, khi ấy mới là một thanh niên 16 tuổi nhưng tràn đầy nhiệt huyết và ý chí căm thù giặc.
Nhìn chàng trai trẻ cẩn thận lau chùi từng lưỡi giáo búp đa, Nguyễn Nghiêm bước đến, đặt tay lên vai Nguyễn Chánh và hỏi:
— "Chánh này, việc cách mạng nguy hiểm, có thể phải hy sinh cả tính mạng khi còn rất trẻ. Em có sợ không?"
Nguyễn Chánh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định trả lời vị tiền bối:
— "Thưa anh Nghiêm, nhìn cha mẹ, bà con mình bị tụi Tây, tụi tà bóc lột nhục nhã quá, em không chịu nổi. Được đi theo anh, được làm cách mạng thì dù có hy sinh em cũng cam lòng!"
Nguyễn Nghiêm xúc động gật đầu. Ông ân cần căn dặn người đồng chí nhỏ tuổi về cách thức hoạt động bí mật, cách vận động quần chúng và giữ vững khí tiết nếu chẳng may rơi vào tay giặc. Sự dìu dắt, bồi dưỡng và tấm gương kiên trung của Bí thư Nguyễn Nghiêm trong giai đoạn này chính là bệ phóng tinh thần to lớn, góp phần hun đúc nên người con ưu tú Nguyễn Chánh — người sau này trở thành một vị tướng tài ba, Linh hồn của Liên khu 5 trong kháng chiến chống Pháp.



