Cựu chiến binh

TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

(Viết về đồng chí Bùi Trọng Đạt)

Đồng chí Bùi Trọng Đạt, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1950, nhập ngũ ngày 15 tháng 6 năm 1970, trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Rời xa mái nhà đơn sơ, quê hương thân yêu, đồng chí lên đường mang theo tuổi đôi mươi, lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.

Những ngày đầu trong quân ngũ, gian khổ nối tiếp gian khổ. Hành quân dài ngày qua rừng sâu, núi thẳm, bữa đói bữa no, sốt rét rừng hành hạ thân thể người lính trẻ. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc nhất đối với đồng chí Bùi Trọng Đạt và anh em trong đơn vị.

Có những đêm mưa rừng xối xả, chiếc tăng mỏng không đủ che gió lạnh, đồng chí Đạt và đồng đội nằm sát bên nhau, chia nhau từng hơi ấm. Khi một đồng chí lên cơn sốt rét run lẩy bẩy, người còn khỏe hơn lặng lẽ nhường manh áo khô, phần cháo loãng ít ỏi. Không cần lời nói, tình cảm đồng đội cứ thế lan tỏa – âm thầm mà sâu nặng.

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của đồng chí Bùi Trọng Đạt bị hỏa lực địch vây ép dữ dội. Đạn bom cày xới trận địa, nhiều đồng chí bị thương. Giữa làn đạn dày đặc, đồng chí Đạt không quản hiểm nguy, cùng đồng đội bò lên phía trước kéo thương binh về tuyến sau. Có lúc, một người ngã xuống, người khác lập tức thế chỗ, tiếp tục chiến đấu. Khi đồng đội bị mảnh đạn sượt qua vai, chính đồng chí Đạt đã băng bó tạm bằng mảnh vải áo của mình, động viên:
“Cố lên, còn sống là còn đánh, còn gặp ngày toàn thắng.”

Những lúc tạm lắng tiếng súng, bên hố cá nhân, anh em lại kể cho nhau nghe về quê nhà, về cha mẹ già, về người yêu đang chờ đợi. Đồng chí Bùi Trọng Đạt thường lắng nghe nhiều hơn nói, ánh mắt trầm ngâm nhưng chan chứa niềm tin. Tình đồng chí lúc ấy không chỉ là cùng chiến đấu, mà còn là cùng chia sẻ ước mơ, cùng giữ vững niềm hy vọng giữa cái sống và cái chết cận kề.

Chiến tranh lùi xa, đồng chí Bùi Trọng Đạt hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ ngày 01 tháng 4 năm 1985. Trở về đời thường, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu và tình đồng chí keo sơn vẫn vẹn nguyên trong trái tim người lính năm xưa. Với đồng chí, đó là tài sản tinh thần vô giá – thứ đã giúp mình đứng vững giữa bom đạn, và tiếp tục sống nghĩa tình, thủy chung trong cuộc đời hòa bình.

Tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh – giản dị mà thiêng liêng – đã khắc sâu trong cuộc đời đồng chí Bùi Trọng Đạt, trở thành minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ:
Vì Tổ quốc quên mình – vì đồng đội quên thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn