Tình đồng đội
Có một lần, trong lúc rút khỏi một trận đánh, đơn vị phải băng qua một cánh đồng trống. Địch bắn theo rất gắt. Một người bị thương, không đi nổi.
Không ai bảo ai, chú Lương quay lại, khoác tay người đó lên vai. Đạn vẫn bay, đất vẫn bật tung, nhưng chú cứ thế dìu đi từng bước.
Người bị thương nói yếu ớt:
“Để tôi lại…”
Chú lắc đầu:
“Còn sống thì còn đi cùng nhau.”
Cuối cùng, cả hai cũng về được vị trí an toàn.



