Người có công giúp đỡ cách mạng

Tình đồng đội

Ninh Bình14/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, dãy Trường Sơn trở thành con đường huyết mạch nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Nơi đây không chỉ là tuyến đường vận chuyển vũ khí, lương thực mà còn là chiến trường khốc liệt bậc nhất. Bom đạn rải xuống ngày đêm, rừng núi bị xé toạc, đất đá bị cày nát, nhưng những đoàn quân vẫn không ngừng tiến bước. Giữa mưa bom bão đạn ấy, tình đồng đội của những người lính trở thành sức mạnh lớn nhất giúp họ vượt qua mọi gian khổ.Trong một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, có hai người bạn thân thiết tên Tùng và Hòa. Họ cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày, cùng vượt qua những tháng huấn luyện gian khổ trước khi được điều vào Trường Sơn. Từ những ngày đầu bước chân vào chiến trường, họ đã gắn bó như anh em ruột thịt.Cuộc sống nơi Trường Sơn không có ngày nào yên bình. Ban ngày, họ phải nhanh chóng san lấp những hố bom để đảm bảo tuyến đường thông suốt. Ban đêm, ánh pháo sáng của máy bay địch quét qua rừng như muốn xé tan mọi sự sống. Tiếng bom rơi, tiếng đất đá sạt lở, tiếng cây rừng gãy đổ tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn không bao giờ dứt.Tùng là người ít nói nhưng rất kiên cường. Còn Hòa lại vui tính, luôn tìm cách động viên đồng đội giữa những lúc mệt mỏi nhất. Có những ngày hành quân liên tục không nghỉ, họ chỉ chia nhau từng ngụm nước suối, từng nắm cơm vắt đã khô cứng. Nhưng chưa bao giờ họ than vãn hay bỏ cuộc.Một đêm mưa lớn, đơn vị đang làm nhiệm vụ mở đường thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện. Pháo sáng rực cả khu rừng, sau đó là những loạt bom dội xuống liên tiếp. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ rạp. Trong lúc hỗn loạn, Tùng bị một mảnh bom găm vào chân, ngã xuống giữa bùn đất lạnh buốt.Hòa lập tức lao tới mặc cho bom vẫn đang nổ xung quanh. Anh kéo Tùng vào một hố đất nhỏ bên đường. Tùng đau đớn, máu chảy ướt cả ống quần, nhưng vẫn cố nói:“Bỏ tớ lại đi… cậu còn phải làm nhiệm vụ…”Hòa quát lên trong tiếng bom:“Im đi! Tớ không bỏ ai cả!”Không chút do dự, Hòa xé áo buộc chặt vết thương cho bạn rồi cõng Tùng trên lưng, chạy xuyên qua rừng tối. Đạn rít qua tai, đất đá văng lên liên tục. Có lúc cả hai suýt ngã xuống vực, nhưng Hòa vẫn cắn răng giữ chặt bạn mình.Sau nhiều giờ vượt qua mưa bom, Hòa đưa được Tùng về trạm quân y an toàn. Nhưng chính anh lại kiệt sức ngã quỵ ngay sau đó vì mất máu và kiệt lực. Tùng tỉnh lại, chỉ thấy bàn tay mình vẫn còn vết siết chặt của Hòa.Nhiều ngày sau, khi trở lại đơn vị, Tùng mới biết Hòa đã hy sinh trong một trận bom khác khi đang cứu thêm một đồng đội khác. Tin ấy như sét đánh ngang tai.Tùng lặng người rất lâu. Anh không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía rừng Trường Sơn xa thẳm. Nơi ấy, người bạn thân nhất của anh đã nằm lại.Từ đó, mỗi lần đi qua con đường Trường Sơn cũ, Tùng luôn cảm giác như Hòa vẫn đang bước bên cạnh mình, cười nói như những ngày xưa. Tình đồng đội giữa họ không chỉ là tình bạn, mà là sự hy sinh, chia sẻ và sống chết có nhau giữa chiến tranh khốc liệt.

Thư viện ảnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn