Bài viết

Tình đồng đội

Phú Thọ28/01/2026Lưu Đức Sơn (Đoàn xã Tam Đảo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy mưa rừng nặng hạt, nước từ sườn núi đổ xuống trắng xóa. Trong căn lán nhỏ, anh Thành nằm sốt cao vì vết thương chưa kịp lành. Đơn vị vừa hành quân liên tục mấy ngày, thuốc men cạn dần, lương thực cũng chẳng còn bao nhiêu. Giữa thời hoa lửa, bệnh tật đôi khi còn đáng sợ không kém bom đạn. Hùng, người bạn thân nhất của anh Thành, ngồi bên cạnh quạt cho bạn bằng mảnh lá cọ. Thỉnh thoảng, anh lại lấy khăn ướt lau trán cho Thành, miệng lẩm nhẩm: “Ráng lên, qua đêm nay là ổn thôi.” Hùng vốn ít nói, nhưng khi bạn bị thương, sự lặng lẽ của anh lại trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Rạng sáng, mưa tạnh. Hùng xin phép chỉ huy băng rừng tìm lá thuốc theo kinh nghiệm dân gian. Con đường trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mới khỏi ngã. Anh đi gần hai tiếng đồng hồ mới hái đủ số lá cần thiết. Trở về, người ướt sũng bùn đất, nhưng ánh mắt lại sáng lên khi thấy Thành vẫn còn thở đều. Nước lá thuốc đun xong, Hùng đút từng thìa nhỏ cho bạn uống. Thành mở mắt yếu ớt, nhìn Hùng rồi khẽ cười:
– Mày đúng là… còn hơn anh em ruột.
Hùng chỉ lắc đầu:
– Ra trận với nhau thì sống chết có nhau, nói gì anh em. Hai ngày sau, cơn sốt của Thành hạ dần. Cả tiểu đội thở phào nhẹ nhõm. Không ai nói ra, nhưng trong lòng ai cũng hiểu: nếu không có sự kiên trì và trách nhiệm của Hùng, có lẽ họ đã mất đi một đồng đội. Buổi tối, cả đơn vị ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ. Họ chia nhau nắm cơm ít ỏi, vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà. Tiếng cười vang lên giữa rừng sâu, át đi nỗi mệt mỏi và hiểm nguy. Trong thời hoa lửa, tình đồng đội không chỉ là cùng nhau chiến đấu, mà còn là cùng nhau giữ lấy sự sống. Chính sự gắn bó ấy đã giúp người lính vượt qua mọi gian khổ, để tiếp tục bước đi vững vàng trên con đường bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn