Tình đồng đội
Sau trận đánh, một chiến sĩ bị thương nặng.
Anh biết mình không thể tự đi.
Anh nói với đồng đội:
– Các cậu đi trước đi. Tôi ở lại được rồi.
Người đồng đội nhất quyết không đồng ý.
– Không được.
– Tôi nặng quá, các cậu sẽ không đưa nổi đâu.
Người đồng đội cõng anh lên lưng.
Con đường rút lui đầy hố bom.
Mỗi bước đi là một lần người cõng phải nghiến răng chịu đau.
Người bị thương nhiều lần bảo:
– Thả tôi xuống.
Người đồng đội chỉ đáp:
– Im đi. Chúng ta cùng về.
Gần sáng, họ gặp được đơn vị phía sau.
Người lính bị thương được đưa đi cứu chữa.
Nhiều năm sau, hai người gặp lại nhau.
Người từng được cõng hôm ấy đã chống nạng bước tới ôm bạn.
Anh nói:
– Nếu ngày đó cậu bỏ tôi lại...
Người đồng đội cười:
– Thì hôm nay làm gì có người đứng đây nói chuyện với tôi.
Cả hai cùng cười.
Chiến tranh đã đi qua. Nhưng tình đồng đội thì ở lại.


