Tình đồng đội bất diệt
ó những mối quan hệ được xây dựng bằng lợi ích. Có những tình cảm tồn tại vì máu mủ ruột rà. Nhưng tình đồng đội… là thứ được tạo nên từ những ngày cùng nhau đi qua gian khổ, là khi con người sẵn sàng đứng chắn trước bão giông cho nhau mà không cần một lý do nào cả. Sìn A Hướng hiểu điều đó hơn bất kỳ ai. Anh sinh ra giữa vùng núi đá khắc nghiệt, nơi con người lớn lên cùng cái lạnh cắt da và những con đường cheo leo bên vực sâu. Cuộc sống nơi ấy khiến người ta mạnh mẽ từ rất sớm. Nhưng chính những tháng ngày khó khăn cũng dạy họ cách sống nghĩa tình hơn tất cả. Ngày còn trẻ, Hướng không có gì ngoài đôi bàn tay chai sạn và một nhóm anh em luôn kề vai sát cánh bên mình. Họ từng cùng nhau lên nương từ khi trời chưa sáng.
Cùng ngồi bên bếp lửa giữa mùa đông rét buốt.
Cùng chia nhau từng bát cơm khi trong túi chẳng còn đồng nào. Ở nơi nghèo khó ấy, tình người đôi khi là tài sản quý giá nhất. Sìn A Hướng chưa bao giờ quên những năm tháng ấy. Những ngày cả nhóm đi làm thuê xa nhà, ngủ chen chúc trong căn phòng tạm bợ dột mưa. Có hôm làm quần quật cả ngày nhưng chỉ đủ tiền mua vài gói mì ăn chung. Vậy mà tiếng cười vẫn vang lên giữa đêm tối. Bởi khi còn có anh em bên cạnh, người ta thấy cuộc đời nhẹ hơn rất nhiều. Có lần một người trong nhóm gặp tai nạn giữa công trường. Đêm đó trời mưa rất lớn. Không ai bảo ai, tất cả lao đi tìm bằng được người anh em của mình giữa bùn đất và bóng tối. Sìn A Hướng là người đi đầu. Anh đào từng lớp đất đá bằng đôi tay bật máu, miệng liên tục gọi tên bạn mình trong tuyệt vọng. Khoảnh khắc kéo được người anh em ra khỏi đống đổ nát, Hướng ngồi sụp xuống giữa cơn mưa mà khóc. Một người đàn ông vùng cao vốn quen chịu đau đớn đến lặng im… Lại bật khóc chỉ vì sợ mất đi anh em của mình. Từ hôm đó, cả nhóm càng gắn bó hơn. Họ hiểu rằng đời người có thể mất rất nhiều thứ:
Tiền bạc.
Tình yêu.
Danh vọng. Nhưng nếu còn những người anh em sẵn sàng ở bên lúc mình gục ngã, thì con người vẫn chưa thật sự trắng tay. Nhiều năm trôi qua, mỗi người một hướng đi. Có người lập gia đình.
Có người rời quê xuống phố.
Có người mãi mãi nằm lại sau những tháng ngày mưu sinh khắc nghiệt. Nhưng với Sìn A Hướng, tình đồng đội chưa bao giờ phai nhạt. Anh vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt ngồi quanh bếp lửa năm nào.
Vẫn nhớ những lần chia nhau điếu thuốc giữa đêm lạnh.
Nhớ những câu nói tưởng bình thường nhưng lại đủ sức giúp nhau vượt qua những ngày đen tối nhất. Có người từng hỏi Hướng: “Điều gì là thứ đáng giá nhất trong tuổi trẻ của anh?” Anh im lặng rất lâu rồi đáp: “Là những người anh em đã cùng tao đi qua giông bão.” Bởi cuộc đời này, gặp người cùng vui thì dễ. Nhưng gặp người dám cùng mình chịu khổ, cùng mình đứng dậy sau mất mát mới là điều hiếm nhất. Tình đồng đội thật sự không cần phải nói quá nhiều. Chỉ cần một cuộc gọi lúc nửa đêm vẫn có người nghe máy.
Một câu “có tao đây” giữa lúc tuyệt vọng nhất.
Một bàn tay kéo mình dậy khi cả thế giới quay lưng. Như thế là đủ để nhớ suốt đời. Sìn A Hướng rồi cũng già đi theo năm tháng. Nhưng mỗi lần ngồi bên bếp lửa nhìn khói bay lên giữa núi rừng, anh vẫn nhớ về những tháng ngày tuổi trẻ cùng anh em rong ruổi giữa cuộc đời đầy sỏi đá. Và anh hiểu rằng: Có những thứ dù thời gian có đi qua vẫn không bao giờ mất. Đó là tình đồng đội. Thứ tình cảm được tôi luyện bằng mồ hôi, nước mắt và cả những lần sống chết có nhau. Một thứ tình bất diệt hơn mọi lời thề.


