Tình đồng đội của bác "Ba Khô"
Bác Ba tên thật là Đinh Văn Nhần. Ba khô tạm biệt mẹ già, xung phong vào Nam chiến đấu. Ở cái thôn nhỏ hẻo lánh của Nghĩa Lộ miền Tây Bắc, ai cũng gọi Bác là "Ba Khô" vì dáng người gầy gò, và tính cách kiệm lời ít nói của bác. Ít ai trong chúng ta biết được , dưới dáng vẻ nhỏ nhắn đấy gầy gò ốm yếu đấy là có trong một trái tim rực cháy, không tiếng súng bom đạn ở chiến trường ác liệt nhất: Đường Trường Sơn. Hồi đó mới vỏn vẹn gần hai mươi tuổi xuân, đã rời gia đình đi xung phong ra chiến tranh m

Bác Ba tên thật là Đinh Văn Nhần. Ba khô tạm biệt mẹ già, xung phong vào Nam chiến đấu. Ở cái thôn nhỏ hẻo lánh của Nghĩa Lộ miền Tây Bắc, ai cũng gọi Bác là "Ba Khô" vì dáng người gầy gò, và tính cách kiệm lời ít nói của bác. Ít ai trong chúng ta biết được , dưới dáng vẻ nhỏ nhắn đấy gầy gò ốm yếu đấy là có trong một trái tim rực cháy, không tiếng súng bom đạn ở chiến trường ác liệt nhất: Đường Trường Sơn. Hồi đó mới vỏn vẹn gần hai mươi tuổi xuân, đã rời gia đình đi xung phong ra chiến tranh miền Nam. Ngày ấy bom đạn ác liệt lắm con ạ. Máy bay mỹ suốt ngày rải bom trên mảnh đất yêu dấu của ta, tiếng nổ vang trời. Ông nói: Chúng tôi hành quân xuyên rừng, xuyên sông suối trong tim hướng đến một đất nước hòa bình đến Trường Sơn, dù thân hình nhỏ bé nhưng chúng tôi không ngại gian khổ vác trên vai ba mươi đến 40kg lương thực cho chiến sỹ miền nam, đạn dược, có khi đi cả tuần không nhìn thấy ánh mặt trời chói lọi trên mảnh đất quê hương.
Đêm đến, chúng tôi nắm võng giữa rừng sâu mông quạnh, nghe tiếng côn trùng, tiếng thú rừng, có khi còn cả tiếng gổ gầm gừ, trong lòng chúng tôi rất sợ nhưng vì đồng bào miền nam vì một đất nước hòa bình đã khơi dậy lòng dũng cảm trong tôi, tiếng suối chảy róc rách, ai đấy đều nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ bạn bè thân thương, nhưng chẳng ai than vãn. Chỉ cần nhớ đến tổ Quốc trong tim, đến đồng bào miền nam. Đang bị bom đạn của giặc ném vang trời là lòng hừng hực quyết tâm.
Có lần chúng tôi bị phục kích ném bom dữ dội chỗ con đường mòn của chúng tôi di chuyển, nhiều đồng đội ngã xuống trước mắt tôi, lòng tôi đau thắt, đôi mắt đỏ hoe. Tôi còn nhớ mãi anh Quân – tiểu đội trưởng của chúng tôi – trúng đạn nhưng vẫn mang thân xác ra cứu đồng đội bị thương cũng để cứu cả trung đội. Sau ngày hôm đấy ai cũng khóc, nhưng ý trí của chúng tôi lại càng quyết tâm tiêu diệt địch.
Chiến trường trong những năm tháng ấy là một thử thách khủng khiếp. Bom mỹ rải suốt đêm, sốt rét hành hoành, và cái đói, cái khát lại rình rập sau ngày hôm đấy bị phục kích.
Trong khoảng khắc sinh tử đó, bác nhân gặp một chiến sỹ trẻ người miền nam, mới nhập ngũ, bị thương nặng ở chân, đang rên rỉ vì đau đớn và hoảng loạn vì cậu ấy còn quá trẻ. Nhìn, bác lại nhớ em trai ở quê nhà, lại nhớ đến gia đình cảm xúc lại dâng trào. Bác vội vàng băng bó vết thương cho cháu ấy, bằng những miếng vải còn sót lại trên người bác, rồi bác cõng trên lưng.
Suốt ba ngày đêm ròng rã, bác Ba cùng đồng đội phải tìm đường ra chiến tuyến, vừa phải che dấu vết để tránh sự truy lùng của địch. Lương thực đã cạn kiệt, nước uống cũng không còn.
Tình đồng đội lúc thời chiến ấm cúng đến lạ. Bác Ba không bao giờ quên lời hứa của chính mình: Phải đưa cháu trở về, dù có đánh đổi cả mạng sống của bác.
Cuối cùng sau bao lần vất vả, bác cũng đưa được đồng chí bị thương đến trạm xá của chiến trường và cứu sống. Hai người, từ miền khác nhau, trở thành anh em thân thiết.
Hòa bình lập lại, bác Ba trở về quê hương với nhiếu vết thương tật trên người. Bác không nhận mình anh hùng chỉ lặng lẽ sống một cuộc sống bình dị, tham gia công tác tại địa phương hiện nay là thôn Ả Hạ, xã Liên Sơn, tỉnh Lào Cai. Mãi sau này trong buổi họp mặt cựu chiến binh, câu chuyện kể của bác Ba khô cõng đồng đội vươt qua bom đạn tại Trường Sơn mới được mọi người biết đến. Bác được tặng nhiều bằng khen, huân chương nhưng với bác Ba khô phần thưởng lớn nhất là thấy đất nước hòa bình và đồng đội của mình được sống khỏe mạnh.
Giờ đây, dù tuổi đã cao, bác vẫn giữ nếp sống giản dị của người lính Cụ Hồ. Mỗi dịp tháng 4 về, bác lại ngồi bên khung cửa sổ, ngắm nhìn con cháu vui đùa và hồi tưởng lại một thời hoa lửa về tình đồng đội ấm áp hơn cả lửa bom, thứ tình cảm mà bác "không bao giờ quên".



