Tình đồng đội của những người Anh hùng
Một ngày cuối tháng 3, tôi gặp Đại tá Phan Thị Ngọc Tươi khi bà và một số đồng đội ở đơn vị T30 ngày nào về nguồn, ra Hà Nội viếng Lăng Bác. Khi hỏi về nghĩa tình đồng đội, đang vui bỗng giọng bà buồn xa xăm: "Hiện tôi còn nặng nợ nhiều lắm, tôi vẫn luôn tìm kiếm những ân nhân từng giải vây cho tôi trong những trận đánh hồi kháng chiến giữa Sài Gòn.
Riêng trận đánh vào Trung tâm Thẩm vấn thì tôi không thể quên hình ảnh của hai tiểu đội trưởng giành hy sinh cho tôi được sống lúc Thủ trưởng T30 cùng tôi và hai tiểu đội trưởng Văn Trãi và Văn Năm ngồi lại bàn tới nhiệm vụ thứ hai "sau trận đánh phải có một mũi thu hút địch về phía mình, đánh lạc hướng cho các mũi còn lại rút lui" thì Trưởng mũi 1 Văn Năm và trưởng mũi 2 Văn Trãi đều giành ở lại thu hút địch về phía mình, chặn địch cho tôi được sống.Lúc đó tôi đã được 2 anh bầu là chỉ huy trưởng trận đánh, tôi quyết: "Sau trận đánh, Ngọc Tươi cùng mũi 3 ở lại chặn địch, các tiểu đội 1 và 2 rút, không bàn cãi nữa vì cánh 3 có 2 nữ dễ qua mắt địch...". Và thủ trưởng T30 chuẩn y. Vậy mà sau cuộc họp, các anh cứ theo trách Ngọc Tươi hoài... Tôi chặn địch cho các anh rút an toàn, tôi bị địch bắt, khi tôi quay về thì các anh đã hy sinh trong trận khác".Trong lúc trò chuyện thì ông Cao Văn Trung đến. Từng cùng nhau chiến đấu trong đơn vị T30, nhưng giữa bà Tươi và ông Trung còn một mối "duyên nợ" liên quan tới quả lựu đạn cuối cùng của bà Ngọc Tươi định chia đôi với địch không nổ trong trận đánh vào Trung tâm thẩm vấn Kiến Hòa.Nhắc chuyện xưa, bà Tươi kể anh Hai (Cao Văn Trung) đánh địch thì ra đánh, bị thương nặng phải về sản xuất vũ khí, nhưng làm gì chắc nấy. Trái của anh làm chưa bao giờ bị lép, vậy mà trái duy nhất em chia đôi với giặc bị lép chắc do ý trời nên khiến anh gắn phải kíp bị ẩm nên không nổ.Vì thế, ngày hòa bình, gặp lại người nữ đồng đội còn sống sau những năm tháng bị giam cầm, câu đầu tiên ông Cao Văn Trung hỏi là: "Anh không cho em làm liệt sỹ, em có giận anh lắm không?". Ngọc Tươi cười vui: "Ngày ấy em giận lắm vì trái đạn lép làm hỏng mất kế hoạch của em. Giờ hóa ra anh có công lớn".Nhắc lại chuyện xưa, ông Trung cười hiền: "Anh còn nợ em ân tình lần anh bị thương nặng được em cứu mạng nhớ không? Hồi đó không có em thì anh xanh cỏ rồi. Em cũng không cho anh làm liệt sĩ mà. Tại trời không cho anh em mình chết đó thôi. Nếu trái đạn anh tặng em mà nổ thì giờ làm gì còn Ngọc Tươi để lo cho anh em T30 có nhà cửa ở và hôm nay còn được em dắt đơn vị về nguồn... Nhờ anh không cho em chết nên nay cả đơn vị mới có được một chuyến đi lịch sử thế này...".Bà Tươi cho biết, những năm qua bà đã đi vận động nhiều nơi để làm gần 30 ngôi nhà cho những người đồng đội. Với những chiến sĩ T30 ngày nào, tình đồng đội mãi mãi là tình cảm thủy chung và thiêng liêng.


