Tình đồng đội
Trong ký ức của Phạm Văn Thịnh, chiến tranh không chỉ có gian khổ và mất mát. Đó còn là những năm tháng tình đồng đội trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết.
Những người lính từ nhiều quê hương khác nhau gặp nhau trong quân ngũ. Có người lớn tuổi hơn, có người ít tuổi hơn, nhưng khi cùng khoác lên mình bộ quân phục, tất cả đều là đồng chí, đồng đội.
Trong những ngày hành quân, người khỏe giúp người yếu. Khi ai đó mệt, những người bên cạnh động viên, chia sẻ. Khi có nhiệm vụ khó khăn, mọi người cùng nhau hoàn thành.
Một miếng lương khô, một ngụm nước hay một lời động viên trong lúc gian khổ cũng có thể trở thành kỷ niệm không thể quên.
Ông từng cảm nhận rất rõ rằng trong chiến tranh, tình đồng đội chính là điểm tựa để người lính vượt qua sợ hãi.
Nhiều năm đã trôi qua, những người từng sát cánh bên ông có người đã trở về quê, có người đã hy sinh, có người không còn nữa.
Mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng ông chậm lại.
Bởi có những người tuy đã đi xa nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của những người còn lại.



