Tình đồng đội giữa biển khơi
Trong ký ức của ông Nguyễn Hòa, điều quý giá nhất của những năm tháng quân ngũ không chỉ là những nhiệm vụ đã hoàn thành mà còn là tình đồng đội sâu nặng. Nơi đảo xa, mỗi người lính đều xem nhau như anh em ruột thịt. Họ cùng ăn, cùng ở, cùng chia sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống và công việc hằng ngày.
Có lần, một cơn bão lớn bất ngờ ập đến. Gió giật mạnh, sóng biển dâng cao khiến toàn đơn vị phải khẩn trương gia cố doanh trại và bảo vệ các công trình trên đảo. Suốt đêm hôm đó, ông Hòa cùng đồng đội gần như không chợp mắt. Trong mưa gió dữ dội, mọi người nắm chặt tay nhau, động viên nhau cố gắng vượt qua thử thách. Dù ai cũng mệt mỏi và thấm lạnh, không một người nào rời vị trí của mình.
Sau cơn bão, đảo bị ảnh hưởng nặng nề, nhiều vật dụng sinh hoạt hư hỏng. Nhưng điều khiến ông Hòa xúc động nhất là tinh thần đoàn kết của những người lính. Người còn khỏe giúp người mệt, người có phần quà từ gia đình gửi ra thì chia sẻ cho cả đơn vị. Những bữa cơm giản dị giữa biển khơi tuy thiếu thốn nhưng luôn tràn ngập tiếng cười và tình cảm chân thành.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ, nhưng ông Nguyễn Hòa vẫn không thể quên những người đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khó nơi đảo xa. Với ông, Trường Sa không chỉ là nơi thực hiện nhiệm vụ mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm thiêng liêng nhất của tuổi trẻ, nơi đã hun đúc lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tình đồng chí, đồng đội không bao giờ phai nhạt. Những ký ức ấy mãi là niềm tự hào theo ông suốt cuộc đời.



