Cựu chiến binh

Tình đồng đội giữa lằn ranh sinh tử

Chiến tranh để lại nhiều ký ức đau đáu, nhưng với bác Lê Hữu Mạnh, sâu đậm nhất vẫn là tình đồng đội. Giữa bom pháo và gian khổ, những người lính trẻ nương tựa vào nhau để vượt qua hiểm nguy. Có những khoảnh khắc chỉ cần chậm một nhịp là mất người. Thời hoa lửa của bác được giữ lại bằng nghĩa tình.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi được hỏi điều gì nhớ nhất trong những năm quân ngũ, bác Lê Hữu Mạnh không ngần ngại: “Nhớ anh em.”
Ở chiến trường biên giới phía Bắc, đơn vị bác sống gần nhau như ruột thịt. Cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu, họ hiểu nhau không cần nói nhiều.

Bác nhớ một lần đơn vị hành quân tiếp tế cho chốt bạn trong điều kiện pháo địch bắn quấy rối. Trên đường đi, một chiến sĩ trẻ trượt chân ngã xuống khe đá, bị thương nặng. Không chần chừ, bác và hai người khác thay nhau cáng bạn vượt rừng. “Cáng bằng võng, đi từng bước một,” bác kể. Phải mất nhiều giờ mới đưa được đồng đội về trạm cứu thương.

“Lúc đó ai cũng mệt rã rời, nhưng không ai bỏ cuộc,” bác nói. Chính những khoảnh khắc như vậy đã gắn kết người lính hơn bất cứ lời thề nào.

Trong những ngày yên tiếng súng hiếm hoi, anh em quây quần bên bếp lửa, chia nhau từng mẩu lương khô, kể chuyện quê nhà. “Nói chuyện để quên sợ,” bác cười hiền.

Năm 1980, khi bác xuất ngũ, nhiều đồng đội vẫn ở lại tiếp tục nhiệm vụ. “Có người sau này không còn gặp lại,” bác trầm giọng. Nhưng trong ký ức bác, họ mãi là những người lính trẻ của thời hoa lửa.

Chiến tranh đã qua, nhưng tình đồng đội mà bác Lê Hữu Mạnh mang theo suốt đời vẫn nguyên vẹn – như một phần máu thịt của người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn